Đọc truyện SEX ma: Oan hồn cô dâu

PHẦN 1: QUÁN ĂN

Đám cưới ma (còn gọi là minh hôn hay âm hôn) là hôn lễ được tổ chức cho hai người đã chết hoặc là giữa một người sống và… một người chết. Đây là một hủ tục ghê rợn của Trung Hoa cổ đại, tuy rằng hiện tại hình thức này gần như đã bị xoá bỏ, nhưng đâu đó vẫn còn những nghi lễ âm hôn được tổ chức một cách lén lút.
Đi theo ngòi bút của tôi để cùng bước vào một câu chuyện tai ương chết chóc xảy ra tại một vùng thôn quê hẻo lánh. Tại đó không tồn tại thứ được gọi là tình người, nơi mà nhân tính con người bị ác tâm tha hoá. Và những thế lực vô hình đáng sợ sẵn sàng trừng trị những kẻ làm trái luân thường đạo lý, không cho họ có một cơ hội sửa sai.

Tôi cùng anh Nam đến thị trấn Pái Na vừa lúc kim đồng hồ điểm bốn giờ chiều. Tôi cảm thấy vô cùng khó hiểu khi anh Nam nhận đơn hàng chuyển đồ tạp hoá từ thành phố về nơi xa xôi thế này. Rõ ràng chúng tôi có nhiều đơn hàng vận chuyển đến những chỗ gần hơn, làm cái nghề chở thuê này đã lâu mà nay tôi mới thấy anh Nam quyết định kỳ quặc như vậy. Khi tôi thắc mắc thì anh Nam cười:
“Anh em mình suốt ngày cứ quanh quẩn trong thành phố mãi cũng chán. Nay anh nhận đơn hàng này thứ nhất là bên đại lý họ trả tiền công ok hơn, thứ hai xem như tiện thể anh em mình đi du lịch luôn.”
Nghe anh ta nói vậy tôi cũng chỉ biết cười trừ. Anh em tôi giao hàng cho bên nhận xong xuôi thì lái xe qua một vài nơi cảnh đẹp, tranh thủ chụp lại những tấm hình ưng ý nhất để sau này đăng Facebook. Ngồi trên xe năm, sáu tiếng đồng hồ và bốc dỡ một đống hàng hoá đã làm đôi chân tôi tê mỏi và cái bụng bắt đầu reo lên sùng sục. Tôi bèn ca cẩm:
“Đại ca, kiếm chỗ nào oánh chén đi chứ em đói sắp đi không nổi rồi.”
Anh Nam gật đầu:
“Phải đấy, mất công đến nơi thâm sơn cùng cốc này mà không thưởng thức ẩm thực ở đây thì hơi phí.”
Sau đó, hai anh em tôi phi vào một quán ăn có tên Quán Bà Hoa. Nhìn menu đặt trên bàn toàn những món đặc sản địa phương. Hai anh em tôi chọn đại vài món rồi gọi kèm hai tô cơm lót dạ để khỏa lấp cơn đói đang diễu hành trong bụng mình.
Đồ ăn xếp ngay ngắn trong mâm đã được chuẩn bị xong xuôi, bà Hoa chủ quán cẩn thận bưng ra xếp lên bàn của chúng tôi, tay làm miệng hỏi:
“Hai cậu thanh niên từ nơi xa đến đây hả?”
Anh Nam nhanh miệng trả lời:
“Vâng ạ, bọn cháu từ thành phố chuyển hàng lên đây ạ.”
Nghe vậy, bà Hoa nhẹ gật đầu, đoạn có chút ngập ngừng hỏi:
“Thế… hai cậu đã qua miếu Mộc An chưa?”
Tôi ngạc nhiên nhìn anh Nam, sau đó quay sang bà Hoa, hỏi lại:
“Miếu Mộc An? Cháu không biết, mà qua đó làm gì hả cô?”
Bà Hoa nghe hiểu ra chúng tôi là lần đầu tiên đến đây nên chưa rõ, kế đó liền trầm ngâm nói:
“Các cậu trên đường về khi đi qua miếu Mộc An nhất định phải mỗi người xin một lá bùa phòng thân rồi hẵng đi tiếp nhé.”
Chúng tôi như hai đứa trẻ lên năm ngồi trước ti vi xem thời sự, ngờ nghệch chẳng hiểu bà chủ quán này đang nói về chuyện gì. Tôi nhíu mày tỏ vẻ khó hiểu:
“Bùa phòng thân? Bọn cháu lấy thứ đó để làm gì ạ?”
Bà Hoa bỗng thấp giọng, âm thanh thấp hẳn đi như muốn nói tới điều gì đáng sợ lắm:
“Để tránh tà. Các cậu nếu muốn về thành phố bắt buộc phải đi qua ngã tư thị trấn Pái Na, ở đó cánh lái xe đêm thường bắt gặp những thứ âm u lắm.”
Anh Nam nghe xong liền nghĩ bà cô trước mặt đây và cái miếu Mộc An kia có lẽ là một đường dây đa cấp, họ đang muốn mồi chài và tiêm vào đầu chúng tôi những thứ đáng sợ để hòng moi tiền, anh vừa cầm cái chân gà vừa cười:
“Thôi, nói cô thông cảm chứ bọn cháu lấy tiền đâu ra mà mua bùa ở miếu đó cô. Cô để bọn cháu ăn uống tự nhiên đi ạ.”
Bà Hoa nghe hiểu ý tứ của anh Nam nhưng cũng không giận, trên nét mặt của người phụ nữ này hiện rõ sự trầm lặng, giọng nói có phần nghiêm túc:
“Cậu nghe tôi nói hết đã. Nếu hai cậu là người cứng vía hoặc không mê tín thì không nói làm gì, chứ một số tay lái xe đường dài yếu vía khi đi đêm qua ngã tư Pái Na về phát điên hoặc ngã gãy tay gãy chân đấy.”
Tôi vội buông đôi đũa xuống rồi nhìn thẳng vào mắt bà chủ quán trước mặt. Quả thật, tôi không cảm nhận được ý tứ dọa nạt hoặc lừa lọc trong ánh mắt của bà Hoa. Tôi hỏi:
“Sao lại có chuyện như thế ạ?”
Bà Hoa ra chỗ cái máy lọc nước, rót một cốc rồi kéo lại cái ghế, ngồi xuống bàn ăn của chúng tôi. Đưa tay lau vệt mồ hôi vương trên trán, bà Hoa đáp lại tôi chỉ vỏn vẹn bốn chữ:
“Họ nhìn thấy quỷ!”
Anh Nam đang cắm đầu gặm miếng chân gà cũng dừng lại nhìn bà Hoa. Tôi liền hiếu kỳ hỏi:
“Nhìn thấy quỷ sao? Cô có thể kể rõ hơn được không?”
Bà Hoa gật đầu:
“Chuyện kể ra thì dài lắm, nếu không phiền đến bữa ăn của hai cậu thì để tôi kể cho. Mà hai cậu cứ vừa ăn vừa nghe tôi kể lại câu chuyện cũng được, đến lúc đó tin hay không là việc của các cậu.”
Anh Nam quay sang nhìn tôi như để hỏi ý kiến, tôi vốn là kẻ cuồng những câu chuyện tâm linh nên không chút do dự gật đầu đồng ý. Bây giờ đang là thời điểm vắng khách, trong quán ăn cũng chỉ có hai chúng tôi nên bà Hoa cũng khá rảnh rỗi.
Đặt đôi bàn tay đầy vết chai rát vì bếp núc lên bàn rồi đan ngón tay vào nhau, bà Hoa nhìn ra xa. Trong đôi mắt đã in đậm màu thời gian và vất vả kia bỗng ánh lên điều gì đó hoảng sợ lắm, như chính bà đã từng chứng kiến biến cố kinh hoàng ấy xảy ra tại thị trấn quỷ dị này vậy.

PHẦN 2: THÔN TRANG

Thị trấn Pái Na ngày ấy có tên là thôn Bắc La và là một thôn trang hẻo lánh. Cả thôn đếm tổng được trên dưới ba bốn chục nóc nhà, mà nhà nào nhà nấy cách xa cả một đoạn. Địa hình hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt cùng dịch bệnh xảy ra liên miên biến nơi đây trở nên điêu tàn, xơ xác. Đường đi tới thôn mùa nắng thì bụi bặm ổ voi ổ gà, đến mùa mưa thì bùn sình lầy lội khiến việc giao thương giữa thôn Bắc La với bên ngoài gặp rất nhiều cản trở. Vì thế, cuộc sống người dân trong thôn bị đói nghèo vây bám quanh năm. Đã vậy thời đó chế độ địa chủ, phú hào vẫn còn lộng hành, chúng hầu như tịch thu mọi ruộng đất của người dân khiến họ vốn đã rơi vào bần cùng lại còn thêm phần cơ cực, khốn khổ.
Có tiếng bước chân trước ngõ, Thu An ghé mắt qua bức rèm tranh đã mục ẩm vì nước mưa nhìn ra, mặt cô hốt hoảng quay sang nói với bà cụ Lành:
“Mẹ ơi, hình như nhà bá hộ Thiển với bà Nhu lại sang đòi nợ nhà mình kìa.”
Bà Lành hom hem nằm trên giường, trận ốm mấy hôm nay làm bà gầy hẳn đi, hai gò má nhăn nheo bám vào cơ xương trông thật tiều tụy. Cố gắng vịn vào thành giường, bà Lành gượng dậy nâng cái thân thể đã bị thời gian dày vò lên, ho vài tiếng rồi chậm chạp nói:
“Sao… sao lại đến giờ này, còn chưa đến tháng đóng lãi mà.”
Bên ngoài lúc này vang lên tiếng gọi:
“Bà Lành, cái An có ở nhà không?”
Thu An rón rén đi tới trước cửa, trước mặt mình là chủ nợ nên cô vừa lo lắng vừa bối rối chào hỏi:
“Dạ con chào ông, con chào bà. Con mời ông bà vào nhà ạ.”
Ông Thiển gật đầu khen:
“Ừm, con bé nó ngoan thế này cơ mà.”
Bà Nhu bên cạnh cũng ra vẻ hài lòng, nhìn Thu An một cái rồi cả hai ông bà đi vào trong nhà.
Nhà bà Lành nghèo lắm, chồng mất sớm lại còn để lại cho bà một khoản nợ lớn vay của nhà bá hộ Thiển. Mà trả mãi cũng không hết được, cả đời bà nai lưng ra đi làm thuê cũng chỉ đủ đóng tiền lãi. Bây giờ già yếu nhưng may thay trời còn thương, bà có đứa con gái duy nhất là Thu An chịu thương chịu khó giúp bà gánh vác bớt nợ nần.
Ngồi trên cái ghế được đóng bằng tre xộc xệch, ông Thiển nói với bà Lành:
“Cụ Lành này, món nợ cụ nợ nhà tôi ấy mà. Tôi thấy tháng nào cũng đi thu lãi của cụ thì không được hay cho lắm. Cụ cũng già yếu cả rồi, giờ mỗi tháng cứ phải sang nhà cụ bòn mót thì dân ngoài kia cũng nhìn tôi không ưng. Vậy nên…”
Nghe đến đây bà Lành giật mình:
“Ấy chết, bá Thiển định bảo chúng tôi trả cả gốc lẫn lãi sao ạ? Như thế sao chúng tôi có khả năng.”
Bà Nhu liền cười:
“Gớm, cụ cứ nghĩ chúng tôi cường hào ác bá lắm không bằng ý. Từ trước đến giờ nhà cụ nợ nhà tôi có bao giờ chúng tôi chèn ép cụ đóng sớm đóng muộn chưa. Chúng tôi không bắt cụ trả một lần đâu mà lo, cái chính nay vợ chồng tôi sang đây để hỏi cụ một việc thôi.”
Bà Lành đưa mắt nhìn Thu An, cả hai mẹ con đều không nghĩ tới việc ông Thiển và bà Nhu có một ngày ngồi nói chuyện tử tế với mình, ông Thiển tiếp lời:
“Thì đấy, nãy tôi có nói món nợ nhà cụ nợ tôi, tôi nói thật con An nó có đi làm cả đời cũng chưa chắc trả hết gốc được. Mà tôi thấy con An nhà cụ cũng hiền lành ngoan ngoãn nên tôi sang đây xin ý kiến cụ muốn đưa cháu nó lên trên tỉnh để lập nghiệp, vừa làm vừa trả nợ cho tôi.”
Hai mẹ con bà Lành há hốc miệng ra, từ bao giờ nhà bá hộ Thiển lại có lòng tốt như thế. Thu An nghe vậy vui vẻ hẳn lên:
“Thật không ạ? Ông nói sẽ cho con lên tỉnh làm đúng không ạ?”
Ông Thiển cười nhẹ:
“Ơ cái con này, ông mà thèm gạt mày à!”
Thu An vui lắm, nếu đúng như thế, cô sẽ lên tỉnh làm và cố gắng trả hết nợ cho mẹ cô. Cô không muốn quãng đời cuối cùng của bà bị nợ nần phủ lên mái đầu già nua nữa.
Thuyết phục một hồi, bà Lành cũng đồng ý:
“Vậy… được thế thì tốt quá. Thân già này đội ơn vợ chồng bá Thiển, chỉ cần con bé an nhàn một chút, già này chết cũng được rồi.”
Bà Nhu cười mỉm:
“Cụ cứ nói thế, cụ phải sống mà xem con gái mình trưởng thành chứ.”
Lại quay sang nói với Thu An:
“Mày cũng chuẩn bị quần áo khăn gói đi, chiều nay sang nhà bà luôn cho kịp chuyến xe ngựa nhé.”
Ông Thiển và bà Nhu nói thêm vài ba câu nữa thì cũng rời khỏi, lúc này Thu An ôm chầm lấy bà Lành:
“Mẹ ơi, con đi rồi, mẹ ở nhà một mình làm sao được ạ?”
Bà Lành lấy ngón tay ấn lên trán An một cái:
“Dễ thường không có chị tôi chết đói đấy phỏng? Chị cứ yên tâm, mẹ ở nhà có khoai ăn khoai có sắn ăn sắn, lên tỉnh làm gì thì cũng nhớ giữ sức khỏe nhé.”
Thu An ôm chầm lấy bà Lành, cả hai nghẹn ngào rơm rớm nước mắt. Nhưng sẽ chẳng ai ngờ được chuyến đi này lại là một tai họa chết chóc đang chực chờ cô gái mới bước qua mười tám tuổi xuân thì.

PHẦN 3: MẮC BẪY

Cách đó không lâu, bốn năm người đang tụ lại bên trong căn phòng của cậu Viễn- con út của ông Thiển và bà Nhu. Gia đình bá hộ này có tới ba người con trai, đặt tên lần lượt là Thành, Kha và Viễn. Được nuôi nấng từ nhỏ trong sự chiều chuộng của gia cảnh sung túc, Thành và Kha lớn lên bị tha hoá bởi lòng tham của ông Thiển. Nhận thấy ở mảnh đất Bắc La nghèo nàn này không thể đáp ứng tham vọng của hai kẻ ngang tàn nên lúc mới chỉ mười mấy tuổi đầu, Thành và Kha đã theo chân bọn lâm tặc lẻn vào rừng chặt trộm gỗ rồi tuồn ra ngoài tỉnh bán với giá cắt cổ kiếm lời. Hoặc có đôi khi thiếu tiền làm liều, chúng còn nhận lời làm chân trung chuyển thuốc phiện từ rừng về dưới xuôi cho mấy gã dân buôn. Nhưng dạo gần đây, các quan trên đang truy quét mạnh những vụ chặt phá rừng với quy mô lớn nên từ tuần trước, hai thằng đã phải cuốn gói về nhà, đợi khi trên đó dịu đi chúng sẽ quay lại tiếp tục hành nghề.
Trái với Thành và Kha, Viễn lại là người rất ham học, tính tình hiền lành và thật thà. Từ nhỏ, Viễn được ông Thiển gửi lên trên tỉnh học nên tư duy của người đọc sách khác xa với hai người anh côn đồ, bặm trợn kia. Nhưng ông trời có vẻ như không muốn Viễn tiếp tục chặng đường phía trước, mới đây thôi, anh được các lang y trên tỉnh chẩn đoán bị hen suyễn nặng. Khi về nhà mà chẳng có ai nhận ra là anh vì trông anh gầy tọp đi không khác que củi khô. Đương nhiên, căn bệnh của anh chỉ còn chờ ngày âm binh đến rước đi mà thôi.
Ho lụ khụ như ông già tám mươi, Viễn với sắc mặt nhợt nhạt nhìn ông Thiển và bà Nhu thều thào nói:
“Con… con xin lỗi thầy mẹ. Con bất hiếu… phải ra đi trước…”
Bà Nhu bên cạnh giường nắm lấy tay Viễn khóc sướt mướt:
“Đừng, con đừng nói thế mà.”
Thành và Kha đứng bên cũng chỉ cúi đầu thở dài, có lẽ ai cũng đoán được chỉ một lát nữa thôi, Viễn sẽ không còn trên dương thế.
Ông Thiển lúc này vội vàng hỏi:
“Viễn, con còn mong muốn gì không, nói đi, thầy mẹ sẽ đáp ứng cho con.”
Viễn lắc đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ tuyệt vọng:
“Tiếc nuối thì con còn nhiều lắm… nhưng… nhưng con trai bất hiếu, chưa trọn cho thầy mẹ được một nàng dâu… khụ… khụ…”
Viễn ho sặc sụa như muốn nôn luôn cả phổi ra ngoài. Khi cơn ho kết thúc, anh ngáp ngáp miệng ba lần như đớp lấy mùi vị khí thở lần cuối trước khi lìa xa cõi trần, sau đó… Viễn tắt thở!
Bà Nhu ôm lấy xác con mình oà khóc, Thành và Kha vỗ vai an ủi nhau. Riêng ông Thiển lúc này hai mắt mở to, trong đầu ông nhớ như in từng chữ con mình trước khi qua đời thì thầm. Giọng ông Thiển gằn xuống:
“Con muốn lấy vợ sao? Được, thầy sẽ tìm cho con một cô vợ xứng đáng.”
Bà Nhu đang khóc thấy giọng nói chồng mình toát ra đằng đằng sát khí thì cũng ngưng lại, lau nước mắt hỏi:
“Ông bị điên à? Ông đang nói linh tinh gì thế?”
Thành và Kha cũng nhìn cha mình bằng ánh mắt khó hiểu. Ông Thiển lẩm bẩm:
“Bà nói cái cơ ngơi này của tôi khi không mà có à? Tất cả là vốn liếng của tôi hơn chục năm bên Tàu làm ăn. Bà biết không, bên đó có một hủ tục là Âm Hôn, tức là có thể thành hôn người chết với người sống hoặc giữa hai người chết. Tôi… sẽ giúp con trai mình toại nguyện.”
Bà Nhu kinh sợ ngồi bệt xuống đất:
“Ông điên rồi, điên thật rồi! Nói như ông thì tìm đâu ra người chết để con trai mình thành hôn đây, họa chăng ra nghĩa địa đào xác con nhà người ta lên à?”
Bà Nhu còn chưa nói hết câu thì ông Thiển liền lắc đầu:
“Tôi không bị điên. Làm gì có chuyện tôi cưới cho con mình một cái xác chết được. Tôi sẽ đi tìm một người vợ cho nó, tất nhiên phải bằng da bằng thịt, đang sống sờ sờ.”
Giọng nói của ông Thiển làm bà Nhu sởn cả gai ốc. Sống với nhau mấy chục năm, bà đương nhiên biết ông Thiển không hề nói đùa. Thành và Kha lúc này cũng tỏ ra khá bất ngờ trước ý định của cha mình. Nhưng đó cũng là tâm nguyện của em trai mình trước khi chết nên chúng cũng không có ý kiến gì.
Ông Thiển dặn chuyện Viễn chết phải được giữ bí mật, rất nhanh thôi, ông đã có mục tiêu sẵn trong đầu mình rồi.
Và thế là người mà ông nhắm tới để thành hôn với xác chết con trai mình chính là Thu An- cô gái bị ông Thiển và bà Nhu dùng lời nói ngon ngọt để lừa gạt.
Sau khi Thu An về tới nhà bá hộ Thiển, cô được gia đình ông thiết đãi một bữa cơm ngon. Nhìn trên bàn bày toàn những món mà chỉ nhà giàu thời ấy mới có, cô cố ăn thật no. Hơn nữa để đáp lại tấm thịnh tình của ông bà bá hộ, cô còn uống thêm hai ly rượu nhỏ. Với một cô gái quanh năm lam lũ như Thu An, hai chén rượu nhỏ chưa thấm vào đâu với sức trẻ của mình. Nhưng ly rượu mà vợ chồng bá hộ Thiển mời cô lạ lắm, uống vào được một lúc cô liền cảm thấy choáng váng, đầu óc quay cuồng rồi ngã ra đất lúc nào không hay. Trước khi ngất lịm đi, nơi khoé mắt cô còn nhìn thấy cảnh ông Thiển bà Nhu nhìn mình nhếch miệng cười đểu cáng.

PHẦN 4: TÀN NHẪN

Cho đến đêm hôm đó, Thu An mệt mỏi mở mắt ra thì mới bàng hoàng phát hiện tay chân mình đã bị trói chặt còn miệng thì bị bịt lại bằng miếng giẻ lau. Lạ hơn nữa là trên người cô đã được thay bằng một bộ trang phục mới rất đẹp, nhìn qua là một bộ váy đỏ Trung Hoa. Cô nhìn quanh thì phát hiện ra nơi đây hình như là nhà kho chứa thóc, mà cả vùng này chỉ có nhà bá hộ Thiển mới có cái kho lớn như vậy.
Còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì có tiếng bước chân đi tới. Ngẩng đầu nhìn lên là ông Thiển bà Nhu, ngoài ra còn có hai anh em Thành và Kha.
Thành tiến tới lôi cái giẻ lau nhuốm đầy nước bọt ra khỏi miệng Thu An, cô vừa ngạc nhiên vừa sợ hỏi:
“Ông bà ơi, sao con lại…”
Chưa để An nói hết câu, bà Nhu nhếch mép lên, giọng nói của bà ta khiến An lạnh người:
“Yên tâm, nợ nhà mày tao sẽ xoá. Chỉ cần mày thành hôn với con trai tao thôi.”
Thu An ngẩn ra, đây chẳng phải là ép hôn sao, nước mắt cô tự nhiên chảy xuống hai gò má trắng hồng:
“Bà ơi, nhưng con còn nhỏ, con chưa muốn lấy chồng. Với lại con cũng có yêu đương gì với con trai của bà đâu mà cưới ạ!”
Bà Nhu tiến tới tát vào mặt Thu An một cái đau điếng:
“Câm mồm, ở đây mày không có quyền được nói. Mày nghĩ cái thứ nghèo kiết xác như mẹ con nhà mày mà đòi cưới một trong ba thằng con trai nhà tao sao?”
Ông Thiển lúc này mới khuyên bà Nhu bình tĩnh, đoạn lại gần Thu An nhỏ nhẹ:
“Con gái mà, ai chẳng muốn có một tấm chồng để yên bề gia thất. Vợ chồng tao muốn mày lấy con trai tao, để khi xuống dưới nó có người bầu bạn, chứ một mình nó ở đó lạc lõng lắm.”
Thu An bị cái tát của bà Nhu làm cho bật khóc, lại nghe lời nói nghe có phần u ám của ông Thiển khiến cô lạnh cả sống lưng. Xuống dưới đó là sao? Chẳng lẽ một trong ba đứa con trai nhà bá Thiển chết rồi ư?
Thu An nức nở, trong giây lát cô nhận ra điều gì đó:
“Không, con trai ông bà…”
Ông Thiển cười ác độc:
“Đúng, thằng Viễn con út nhà tao nó vừa chết. Tâm nguyện cuối đời của nó là muốn một cô vợ. Mà mày thấy đấy, nhà mày nợ nhà tao mòn kiếp cũng không trả được, chi bằng bây giờ mày làm toại nguyện ước muốn của nó, bao nhiêu nợ nần nhà mày tao xoá hết, như vậy mẹ mày cũng bớt khổ không?”
Thu An lắc đầu, cô gào lên oà khóc, vật vã dưới đất cầu xin vợ chồng bá Thiển tha cho mình. Nhưng đáp lại chỉ là những ánh nhìn ghẻ lạnh và nham hiểm của nhà bá hộ tàn độc.
Nhanh chóng thằng Thành lại nhét giẻ vào miệng cô, nó sợ âm thanh của cô quá lớn sẽ kinh động đến người ngoài. Kha đứng bên hỏi:
“Thầy mẹ, cũng sắp đến giờ lành rồi. Chuẩn bị luôn chứ ạ?’’
Ông Thiển gật đầu:
“Trước tiên hai đứa mày lôi nó sang bên phòng thằng Viễn, nhớ bịt chặt mồm nó lại kẻo nó la hét. Khi bái đường xong sẽ cho nhập quan luôn.”
Thành và Kha vâng dạ làm theo lời ông Thiển, chúng kéo cô sang một căn phòng nằm biệt lập với dãy nhà đối diện. Lúc này Thu An mới hiểu ra tất cả những lời nói ngon ngọt của nhà bá Thiển chỉ là cái cớ để chúng thực hiện một mưu đồ tàn nhẫn. Ai mà ngờ được một cô gái trẻ đẹp như cô chuẩn bị phải đi lấy một xác chết làm chồng, hơn nữa sắp bị chôn sống cùng với kẻ đã về với cõi trời kia. Số cô đoản mệnh như thế sao? Rồi bà Lành ở nhà một mình biết tin này sẽ thế nào, chắc chắn bà cụ sẽ chẳng thể nào vượt qua được cú sốc kinh khủng này. Nghĩ đến đây, hai hàng nước mắt cô chảy dài, miệng thì cứ ú ớ như van nài hai kẻ hung đồ trước mặt nhưng vô dụng. Thành cầm xấp chìa khoá mở cửa căn phòng kia ra, một cơn gió lạnh thổi xộc ra bên ngoài khiến Thu An rùng mình.
Kha túm chặt hai tay cô dẫn vào trong, bấy giờ Thu An mới thật sự hoảng loạn vì cảnh tượng trước mắt:
Trong căn phòng rộng lớn đồ đạc đã được thu dọn chỉ vỏn vẹn một cái quan tài lớn cùng bát nhang đang cắm dở. Và người chết nằm trong quan tài kia không ai khác là cậu Viễn- con út của ông Thiển bà Nhu, người mà lát nữa thôi sẽ thành hôn với cô. Thành và Kha ném Thu An vào phòng rồi khóa chặt cửa lại, sau đó chúng đi chuẩn bị một số đồ cần thiết cho nghi lễ âm hôn.
Thu An lúc này sợ đến mức hoảng loạn, nước mắt cứ lã chã rơi không ngừng. Trong căn phòng u ám chỉ một người sống và một kẻ chết mới thấy được sự hãi hùng đến bao nhiêu, nhưng bây giờ biết sao được nữa, chỉ trách vợ chồng bá Thiển quá mưu mô và độc ác. Ngoài lý do vì tâm nguyện của con mình trước khi chết, bá hộ Thiển đang còn có một mưu tính khác lớn hơn nhiều.
Đêm tháng mười một, trời trăng sáng vằng vặc. Vài cơn gió đầu đông khẽ luồn qua khe cửa thi thoảng lại khiến Thu An lạnh người. Đâu đó trong gian phòng nhỏ, mùi tử thi nồng nồng thi thoảng hòa lẫn vào không khí làm cô sởn cả gai ốc. Thu An đã khóc nhiều đến nỗi mắt sung đỏ, mũi thì tịt lại như ngọn suối bị chặn giữa dòng, giờ cô chỉ biết nằm yên một chỗ chờ cái chết đến với mình.

CÒN TIẾP…

BÀI VIẾT XEM THÊM:

Soi kèo Liverpool vs Man City 16/10 | Ngoại Hạng Anh

Truyện SEX người lớn: Bản hợp đồng | CHƯƠNG 3

Những câu truyện cười bậy bạ càng đọc càng hài