Truyện SEX người lớn: Bản hợp đồng | CHƯƠNG 4

PHẦN TRƯỚC…

PHẦN 12

Không khí đột nhiên căng thẳng, mỗi câu nói 2 bên cảm giác tăng lên độ nóng , căn phòng ngột ngạt thấy rõ

Văn phòng ngoại giao được 2 bên cty lập nên để theo dõi tiến độ hợp đồng , kê 2 cái bàn Minh An và Hoàng Nhân đều làm việc trong này,Bên ngoài là bàn của các trợ lý 2 bên .

Hoàng Nhân nổi nóng sấn tới, chụp lấy 2 tay ghế , đẩy Minh An vào góc tường

“Em yêu cô ấy ? em yêu cô ấy ” Hoàng Nhân thấy ghen tức cực kỳ, không kìm chế được cơn giận

“Phải phải ! em yêu cô ấy thì sao ”

“còn anh thì sao “

“Không là gì ” Minh An hai mắt ròng lên , hắn phản khánh rất mạnh

Cốc cốc tiếng gõ cửa làm cả 2 đình chiến

Một nữ trợ lý xuất hiện trình giấy tờ xuất cảnh, vừa bước vào cảm giác thấy một cảm giác ngộp ngộp không tưởng , vội vàng xin chữ ký hai bên rồi đi ra ngay

Hoàng Nhân làm đưa 2 ngón tay chỉ vào mắt mình , hướng về phía Minh An biểu thị “Coi chừng ” , Minh An cũng không vừa, hắn cương mắt lên chống trả, khác với thuở trước, lần này hắn không để tên kia nắm thóp nữa , dù sao hợp đồng đã ký, dẫu thử nghiệm trong 6 tháng có thành bại cũng không còn là trách nhiệm của hắn, hăn đang 2 ngón tay , bắt chân lên bàn, xoay xoay ghế nhìn thành phố nhộn nhịp bên dưới,cảm thấy ràng buộc không còn nhưng đôi lúc thấy có gì đó buồn man mác,

Đồng hồ đã điểm 11h , hắn đứng dậy ra về, báo với trợ lý chiều hắn sẽ không lên công ty, mọi liên hệ qua mail , chiều nay hắn sẽ ăn cơm nhà sếp tổng .gạt bỏ mối quan hệ kia, hắn đang cố xây dựng lại hình ảnh bản thân, thành người đàn ông chuẩn mực

3h vẫn chưa thấy Minh An đến, Hoàng Nhân tỏ vẻ khó chịu, hắn ném tập tài liệu lên bàn vang lên mấy tiếng chan chát . hắn đi qua đi lại nơi bàn làm việc của Minh An, lục lọi vài cái , cũng không biết hắn tìm cái gì , rồi đóng gập bàn bực tức , tìm chán hắn tìm hỏi trợ lý thì biết ra Minh An báo nghỉ

1 cuộc gọi

2 cuộc gọi

3 cuộc gọi

“anh gọi tôi có việc gì ” Tiếng Minh An cộc lốc

“Sao hôm nay không đến công ty ” Hoàng Nhân chất vấn

“có việc riêng ”

“Việc gì ”

“Anh không cần quản nhiều như vậy” Minh An nói mấy câu nhanh gọn rồi tắt máy , không để cho Hoàng Nhân hỏi thêm

Lại một cuộc gọi, 2 cuộc nữa, điện thoại báo không liên lạc được, Minh An có thể đã tắt máy

Hoang Nhân bực tức đập bàn một cái thật mạnh, mấy cái chậu kiểng bị thốc lên rơi xuống phát ra tiếng ầm thật lớn,

Bên ngoài nghe tiếng động to phát ra từ phòng sếp, bất giác im phăng phắc, bản thân không biết có làm gì sai không, tự giác đi kiểm tra lại công việc của mình, không khi căng thẳng chỉ còn lại tiếng gõ tí tách trên bàn phím.

Hoàng Nhân đẩy mạnh cửa đi ra , một mạch đi thẳng xuống dưới, để lại mấy cặp mắt ngơ ngác không hiểu chuyện gì

6h group kín của nhóm hợp tác của 2 bên bắt đầu hoạt động, các báo cáo thường xuyên qua lại giữa 2 bên đều ở group này ,

Các trợ lý bắt đầu báo cáo các đơn hàng đã thông quan cũng như đang tiến hành , bên phải hiện lên 1 dọc những avart các thành viên trong nhóm, ai online hay ai offline đều có thông báo đầy đủ

Hoàng Nhân nhận ra Minh An đã mở điện thoại, hắn gởi vào nhóm một tập tin mật khẩu riêng , đám trợ lý bắt đầu tò mò , cộng với hành động lúc sáng của hắn, rối rít yêu cầu mở file, cảm giác sếp nói chuyện bí mật là nhân viên dựng tóc gáy

Thật ra chức năng này như một quyết định, các sếp sẽ thoả thuận rồi mới đưa cho cả nhóm xem , nó có thể riêng tư giữ các cá nhân được xem, nhưng dường như Hoàng Nhân cố ý để ra như vậy

Điện thoại Minh An phát ra một tin báo tin nhắn “hopdong”

Minh An đọc một lúc vẫn không nghĩ ra , thường ngày vẫn là 123456 hay là chỉ một dấu “.” “;” thôi mà, tại sao không gởi hộp thư riêng như mọi khi

Mới tắm xong, cái khăn còn nguyên trên đầu ướt át, hắn lười biến quấn ngang thân cái khăn tắm, buổi chiều hắn rất phấn khởi, được điểm trong mắt hầu hết mọi người trong gia đình người yêu, cả năng lực lẫn ngoài hình đã khiến hắn ngập tràn hưng phấn . cảm giác thoải mái tự tại

Nắm úp người gác cằm lên gối, hắn chập rãi nhập mật khẩu tên kia đua, chỉ là thoả luận thôi mà cần chi nhập dài vậy không

Mạng 3g hơi yếu đang tải từ từ một tầm hình trong ứng dụng, từng nét từng nét hiện ra, hắn cảm thấy có chút quen mắt, cái giường tầng, cái gương soi mặt, bức tường loang lổ sáng xám dán đầy mấy tờ giấy con…..

Phần tóc rồi cái trán, đến mắt mũi miệng ai đó hình lộ ra, cảm giác đang thở hốc,hai mắt nhắm, khuôn miệng không khép được, đang mang hai cái tai nghe lớn đang úp chặt, như đang đăm chiêu gì đó, rồi tấm ảnh hiện dần dần , đảy đủ, hắn thấy giật mình, hoảng hốt

Cảm giác bị bắt tại trận năm đó lại hiện hữu, khác với lúc đó là hoàn cảnh bây giờ nó như gáo nước xôi luộc tươi tái hắn , mới tắm xong nhưng hắn lại thấy nóng bừng bừng, hắn vẫn trách bản thân năm đó yếu đuối mà bị lợi dụng,bị phụ bạc làm hắn mất mấy năm mới định hình lại , nhưng bây giờ quá khác lúc trước, mọi thứ đổ bể hắn sẽ không thể đối mặt được, trước kia chỉ là sĩ diện, nhưng bây giờ nó còn là tương lai và mặt mũi hắn nữa

Bên bức ảnh hiện ra nút xác nhận có / không, nếu các trưởng phòng đồng ý thì nó sẽ đưa lên mục thông báo,Minh An vội lick không, bức ảnh hiện lại mục sao lưu ,

Tên điên kia sẽ đưa cho ai đây ? các trưởng phòng khác biết không ? khuôn mặt hắn không mấy thay đổi, nhìn vào sẽ biết ngay là ai , nếu người ta biết , tên kia không sợ gì sao ? không ! chỉ có hình mình , họ sẽ tin ai hơn ? hay là mình bảo hình ghép, phải ! kẻ nào đó gán ghép hại mình….

8h tối vãn nhóm, không thấy Minh An đáp lại , Hoàng Nhân lại gởi tiếp một thứ sang họp thư Minh An , bản hợp đồng năm đó còn hiện rõ dấu Minh An được tải lên ,

9h Minh An vẫn chưa có động thái hồi đáp nào, Hoàng Nhân lại thấy tức xôi máu, không nghĩ mấy năm qua tên nọ cũng cứng đầu hơn trước .

11h Hoàng Nhân lại gởi tiếp một thứ khác , 3 giây khi điện thoại báo bên kia đã nhận, một cuộc gọi đến máy hắn. là Minh An gọi tới

1 cuộc

2 cuộc

Nghe chán nhạc chờ

Đến cuộc thứ 3 thì hắn mới bắt máy

“Alo! Những thứ kia là sao ? ” Minh An gằn giọng trong điện thoại , có thể thấy mấy tiếng qua hắn bị áp bức không ít

“không có gì, máy nhiều dữ liệu quá nên gởi lên cho nhẹ bớt …” Hoàng Nhân đáp tỉnh bơ

“Anh muốn cái gì ”

“ah !anh muốn nhắc em một số thứ ”

“Anh điên rồi !bênh hoạn , kẻ thất hứa,gian trá, năm đó không phải anh đã xoá những thứ này rồi sao ” Minh An chửi đổng lên , lôi hết tâm can ra mà mắng nhiết

“Oh ! em còn nhớ năm đó sao , nhưng chúng ta vẫn chưa xong hợp đồng mà , anh rất nhớ em nên lưu lại xem cho đỡ nhớ thôi ” Hoàng Nhân vẫn vô tư bỏ qua thái độ

“bây giờ anh muốn như thế nào ” đối mặt với thái độ hờ hững như không Minh An thấy tối tăm

“Anh sẽ giữ cho em một trưởng phòng với tương lai đầy đủ bên cô bạn gái xinh đẹp ,anh sẽ không can thiệp vào, mà có khi anh sẽ giúp ích cho em nhiều hơn mất, đổi lại …..”

“Như thế nào ? ” Minh An hỏi lại

“dành thời gian cho anh, tất nhiên đây là bí mật chúng ta , bằng không……..”

“Anh sẽ làm gì ….” Mồ hôi đang rịn trên trán hắn

“như em nghĩ…..em quyết định đi, đồng ý thì mai 6h tới công ty ”

Lo lắng làm Minh An dậy sớm hơn thường lệ, thông thường cty 9h mới bắt đầu làm, không hiểu tên kia yêu cầu gì mà hẹn hắn 6h tới cty

Hôm nay lại là Chủ nhật , với tay bật cầu dao hắn mở cửa tiến vào phòng, sài gòn vẫn còn hơi sương sớm, đường phố vắng lặng khác hẳn mọi hôm nhộn nhịp, kéo hai tấm che lớn, bật cửa kính, hắn cảm nhận được chút không khí mát lạnh sáng sớm, không khí thiên nhiên mát mẻ khác hẳn với hơi máy lạnh mọi khi, làm cơn mệt mỏi do dậy sớm tan biến, mặc độc quần thun , áo thun đơn giản , không hiểu tên kia hẹn hắn lên làm gì, trong đầu nhớ lại câu “Dành thời gian riêng” hắn cũng mường tượng ra , tên dâm tà kia chắc lại muốn…., suy nghĩ chợt làm hắn có cảm giác chạy dọc sóng lưng, hai tay nổi da gà, chỗ nhạy cảm có chút phản ứng

Hắn đánh lạc hướng bản thân, đi vòng quanh kéo hết mấy tấm rèm cửa, ánh sáng ấm áp tràn ngập , hắn bắt ghế ngồi nhìn sài gòn thức giấc ,

Có tiếng động, hắn tò mò nghe ngóng. “Cháu lên có việc, cô không cần dọn phòng này đâu , để mai cũng được ” Tiếng Hoàng Nhân vang lên trong phòng kín nghe oang oang . tiếng bước chân tiến đến gần cửa, Minh An thấy bản thân nhạy cảm hết mức, hắn ngồi cứng nhắc khác với một vị trưởng phòng thường thấy

“Em làm gì mà căng thẳng vậy ” Hoàng Nhân mở cửa nhìn thấy Minh An, cười tươi như hội

“Anh muốn gì ” Minh An cảm thấy nụ cười kia có nhiều hơn một ý gian tà

“Em ăn sáng đi đã ” Hoàng Nhân mang ra rất nhiều đồ ăn nhanh , vẫn còn bốc khói, có vẻ hắn vừa mua xong

“Không phải bảo tôi lên chỉ để ăn sáng thôi sao ” cảm giác nôn nóng làm Minh AN đói , nhưng vẫn tỏ ra chút sĩ diên

Hoàng Nhân cứ mặc độc quần cụt với áo thun đơn giản, đi đôi dép lê mà tự nhiên tiến tới bóc tách đồ ăn . hai cái bàn giáp lại thành một bàn đồ ăn đủ món .

“anh chỉ muốn cùng em ăn sáng như hồi ở trọ thôi ”

“thật ah ?” Minh An nghi ngờ

“chứ em muốn gì nữa” áp sát mặt vào Minh An hắn hỏi lại, làm Minh An có chút xấu hổ

“thì ăn đi ” Minh An giả lã

Minh An cảm thấy có chút lo thừa, hắn ăn tự nhiên, có ăn việc chi ngại ,

“em ăn mực nướng đi, chỗ này khá ngon ”

“ăn sáng mà chọn hải sản ? anh không sợ nê bụng sao ”

“ngon mà ! nó nhiều kẽm, đủ năng lượng cho một ngày, hơn là tinh bột, e thử ăn đi, một tuần sẽ thấy khoẻ ra ” Hoàng Nhân luyên thuyên kiến thức như thuở làm HLV

“ai giàu như anh mà ăn mực hoài ” Minh AN dè môi phản bác hắn

“Anh sẽ mua cho em ăn hằng ngày ha ”

“Ăn chi cho lắm ” Minh An nhai ngấu nghiếng , trả lời ậm ừ tron miệng

“ăn nhiều mới sung sức được ”

“sung để ……” Minh An đang vô tự chợt nghe câu nói có chút ẩn ý, vội ngưng bàn tán mà tập trung ăn

“em uống thử này đi , ăn với mực ngon lắm ” Hoàng Nhân rót cho hắn 1 ly rượu nhỏ , hắn vốn không uống được nhưng tên kia ép mãi, cũng làm thử 1 ,2 ly con , hơi rượu bay mùi thơm nhẹ, cay cay khà ra nơi miệng , mà phải công nhận nhai mực thấy ngọt hơn hẳn

Hơi rượu sộc lên làm hắn thấy nóng nảy 2 mắt, hai má cảm giác có phần tê đi

Uống 1 ly nước lọc to, hắn cũng đè được hơi rượu , phản phất còn một ít hương vương nơi đầu mũi, hai má có chút hồng hào ,

“ngon không ! thơm phải không ” Hoàng Nhân nhìn hắn hỏi dồn

Hắn gật đầu cho có, uống rượu có gì mà thích, hắn thấy hơi rượu đang chạy lan toả ra, có chút mồ hôi rịn ra, hơi nóng lan toả ra, có chút nóng nóng ,

Hắn với tay bấm nút máy lạnh, hơi mát toả ra làm hắn dịu lại

“Rượu cá ngựa đó ! đối tác tặng anh đó …ngon không ” Hoàng Nhân cầm chai rượu dương dương tự đắc

“Có gì đâu mà ngon ! thấy nóng người thì có ” Minh An lười biến đáp , một tay chống đầu nghiên cằm nhai rao ráo

“Em thấy nóng người rồi ah ? ..thấy sung sức không ” Hoàng Nhân nhòm tới hỏi hắn

“nóng người đổ mồ hôi……sung..” Minh An đang vô tư chợt khựng lại, hắn hơi nhạy cảm khi ở gần tên này, hắn lại tựa lưng ra ghế, tay phật phật cái áo lấm tấm mồ hôi thấm ra , ngửa đầu nhìn ngược ra cửa sổ, bầu trời còn mấy gợn mây to che ánh mặt trời, làm buổi sáng mát mẻ dễ chịu,

Rượu vào tới dạ dày lan toả, không thoát ra được, bắt đầu bốc lên đầu , hắn khà ra mấy hơi, tai nghe hơi bình bùng, cảm giác thấy say say

Bất chợt 1 bàn tay mát mát , chạm vào làn da ấm nóng làm hắn giật mình ,Vẫn trong tâm suy nghĩ hắn biết tên kia không đơn giản thế, nhưng hơi rượu làm hắn phản ứng chậm chậm

“đang ở công ty đó, anh đừng làm bậy ”

“em biết anh làm gì sao ” Hoàng Nhân lém lỉnh

Cơ thể Minh An rất nhạy cảm, cái va chạm làm hơi lạnh len lõi hơi nóng làm hắn thở dốc một cái , Hoàng Nhân đã chạm tới cự đại của hắn, nó đã ở thế phòng bị, tuy chưa căng cứng nhưng đã nhô một đoạn

Suy nghĩ và hành động là 2 điều không thể xảy ra cùng một lúc, cho nên cự đại là thứ phản ánh đúng nhất, hắn càng che giấu, nó càng dễ biểu hiện

Hoàng Nhân luồn tay vào cái quần thun hắn mà tìm kiếm, cự đại nằm vắt qua một bên đang vươn mình từ từ, Minh An đang bị hơi say choáng chếnh, hắn mờ nhạt phản kháng , đôi môi Hoàng Nhân lại tìm đến môi hắn, bịt đi nguồn hơi nóng, làm nó dội ngược trở lại hâm nóng cơ thể hắn, hắn cảm thấy hơi nóng đang dồn tới cự đại

“Không….” Hắn gượng tay gạt Hoàng Nhân ra , nhấn tay lấy lực đứng lên khỏi ghế , Hoàng Nhân lao lại ôm hắn, ép lên cái ghế salon bên góc nằm xuống, kéo tay tuột lấy cái quần thun của Minh An ra, hắn dãy dụa nhưng vài ba động tác cái quần thun đã nằm dưới mắt cá, hẳn chỉ còn cái quần tam giác còn ở lại . bản năng hắn Bụm tay che chỗ kín đang hằn lên 1 khúc kia

“Em che làm gì, anh thấy rồi ”

“kệ anh đi ”

“chẳng phải em luôn muốn anh sẽ làm gì em ah ”

“Muốn hồi nào ”

Hoàng Nhân đạp tay vào bắp đùi trắng noãn của Minh An 1 cái chát, làm hắn a lên chửi rửa không ngừng

Đoạn Hoàng Nhân lôi ra một thứ lạ mắt, nó có hình thoi tròn , kết nối với một sơi dây và một cái công tác . hắn đưa trước mặt Minh An, đong đưa như quả lắc đồng hồ, hắn vặn công tác, nó phát ra tiếng rè rè nho nhỏ . rung lắc mạnh hơn

“Cái gì đây ” Minh An chau mắt, hắn thấy say thật, có chút nặng đầu rồi

“Trứng tình yêu đó ”

“để làm gì….. ”

Kéo hẳn cái quẩn của Minh An, mặc kệ hắn phản khảng , lại kéo chân Minh An banh rộng ra , cái quần con bị tuột lên gần tới gối , Cự đại cương cứng lộ hẳn ra, Minh An bị say phản ứng đứng quãng, bị tên gian tà kìa xoay vòng vòng

Nhổ ra tay đám nước bọt, Hoàng NHân mau chóng xoa chà nơi cửa hậu Minh AN, cảm giác ấm nóng tràn tới, nước bọt không đủ trơn tuột, một lúc sau hắn mới cảm thấy ngón tay kia đang lèn vào trong ,

Một khắc sau thứ con thoi kia được đẩy vào bên trong, nó khác với cự đại to kia, Minh An gồng lên thắt cơ để giữ lại, nhưng nó khá nhỏ tầm ngón tay cái, lại ngắn,hắn gồng lên rồi ah lên một tiếng vật bé nhỏ kia đã chui tọt vào bên trong, hắn chỉ cảm thấy một thứ gì đó không đáng kể còn lưu ở cửa hậu

Hăn đưa tay xuống nắm được sợi dây liên kết mà kéo ra , Hoàng NHân liền vặn nhẹ cái nút mức 1 ,

Minh An giật Nảy lên, bên trong vang lên cảm giác rung rung , hắn không biết phải tả nó ra sao, chỉ thấy bên trong đang có thứ gì quậy phá, nó xoay tròn lại đảo ngược, nó khác với cự đại to lớn mà hắn tiếp nhận là đi vào đi ra .

Hắn thấy nó tiến vào sâu hơn bên trong, rung rung tê tê lan ra dần , hắn vô thức bụm lấy mông,lấy hông, cảm giác thứ đó chạy đâu, thì hắn lại tìm cách chặn lại mà như có vẻ vô ích, hắn chụp một cách không xác định

Hoàng Nhân tăng lên mức 2 , vật bé nhỏ đã tiến sâu vào đám bông thịt ôm xoắn, nó khôn ngon tiến sâu đến điểm nhạy cảm , vị trí như một cái ngách kẹt, bên trên là túi tinh đầy ứ, sát bên là ống tiểu cũng đầy tràn , trên đó là tuyến dịch vị đang tràn xuống mà xoa dịu lớp bông thịt .

Tại cái ngách kẹt, cái vật bé nhỏ kia bắt đầu có điểm tựa nó rung lên dữ dội da thịt ngách kẹt phản ứng tự nhiên ôm lấy vật, vốn dĩ vô ý, làm thứ kia rung lên kịch liệt, như võ sĩ mua thái đấm liên tục vào bao cát, thứ kia cũng truyền tới thứ sung điện rung dữ dội, nó khác với khi cự đại kia ra vào, không cảm nhận được từ vòng cơ ra vào nơi cửa hậu, cảm giác đó lại nằm sau hẳn bên trong, đánh mạnh vào điểm nhạy cảm của hắn, lan toả ra ổ bụng, chạy dọc ra bắp đùi, lan dần lên ống phóng tinh cự đại, cứ toả ra mà không thể nắm được, tâm trí không nắm bắt được , làm hắn quằn quại đến khó chịu, bấu vào đùi vào bụng, hắn đưa tay bóp chặt cự đại nhằm chặn cảm giác kia , như con chuột chũi phá đào vào vách đập nhạy cảm

Nhìn Minh An quằn quại, mặt ửng hồng , phản kháng mà không được, như cô con gái lần đầu dâng hiến, làm dâm lực bên trong Hoàng Nhân tăng cao đỉnh điểm

Khuôn mặt thanh tú hồng hào vì rượu, đang phát ra mấy tiếng rên nho nhỏ , Hoàng Nhân rút cự đại bản thân như thanh kiếm khổng lồ, quét ngang khuôn mặt, Minh An bị kích thích điểm G, không từ chối mà đón lấy , rượu hải sản những thứ kia đang kích thích ham muốn trong hắn, phản kháng ư ! hắn không biết, bây giờ hắn chỉ thấy ham muốn nó, cần có thứ đó , thứ ấm nóng kia, hắn không ngần ngại mà ngập trong đê mê , liếm láp

Thứ rượu ông uống bà khen thật sự có tác dụng, Hoàng Nhân thấy hắn tiếp nhận một cách không từ chối ,đâm ra thích thú , nhưng không , hắn đã chuẩn bị rất nhiều thứ, bao năm qua xa cách, hắn muốn đưa con người kia, trở lại cảm giác đó, người hắn rất yêu, nhưng hắn thấy ghen tuông với cô gái kia, hắn muốn chiếm lại chàng trai này , mặc dù xấu xa , bỉ ổi, nhưng hắn không còn lựa chọn, ai bảo hắn biết được điểm yếu của Minh AN

Hắn bấm tắt công tác, Minh An dịu người lại, cảm giác rung đã biến mất, chỉ còn chút ngứa lăn tăn nơi cửa hậu, hắn thả tay khỏi cự đại kia, thoáng chút tỉnh táo

“em thấy thích cảm giác này chứ ”

“….” Minh An từ chối trả lời, hắn thở ra mấy hơi gấp gáp, thật sự cảm giác rất mới lạ , không căng tức nơi cửa đại ,cảm giác cứ quanh quẩn bên dưới, tê dại mà lại không đau mấy, hắn không dám thừa nhận là bản thân thấy kích thích

Hoàng Nhân lội tuột cái quần con ra, hắn cũng không phản kháng nữa, trên người chỉ còn lại cái áo thun lấm mồ hôi, và cự đại căng cứng đã rỉ dịch nhờn ước cả một góc bụng

“em tự điều chỉnh đi ” Hoàng NHân đưa công tác cho hắn

Minh An không từ chối, bản năng bên trong đã kích thích nó dễ gạt bỏ tất cả , cảm giác sung sướng, đê mê , mới lạ đánh bại liêm sĩ ban đầu, hắn cầm trong tay công tắc, bắt đầu tò mò khám phá,

Bậc 1

Rồi 2

Hắn thấy có chút quen với cảm giác đó, muốn tăng tốc hơn, hắn đưa sang mức 3 , mức rung 3 với 2 thật sự khác biệt, nó len lỏi gấp gáp , như mũi khoan tấn công vào da thịt, Minh AN thấy khát dục đến cay hai mắt, nước mũi, nước mắt của hắn tràn ra, hắn hít hà như bị cảm mạo, hai chân run lẫy bẩy, hắnngửa mặt lên trời rên thành tiếng

Nhìn Biểu Hiện của hắn, Hoàng Nhân ném điện thoại đi, vạch 2 chân hắn ra, mà nhét cự đại vào trong, cơ vòng nơi cửa hậu nãy giờ vẫn báo thiếu thiếu, nhưng hắn không dám nói, nay Hoàng Nhân chủ động tiến vào, hắn đưa lấy 2 chân tiếp nhận, đầy đủ cảm giác đã xuất hiện, mỗi cái đẩy vào làm thứ phụ trợ kia kẹt cứng nơi ngách

Cự đại dẽ dàng lách qua cửa hậu mà đi đến tiếp giáp với vật kia , nó bị chèn lại, rung mạnh bạo, như con cá bị mắc cạn, ngay điểm tiếp giáp là một thứ ma sát muốn phát lửa .cự đại và địa đạo bên trong rung lên cảm giác lộn xôn, âm thanh rên rĩ vang lên tới tấp

Đưa tay bật lên mức max. cảm giác đỉnh điểm xảy ra, vật nhỏ kia hoạt động hết công xuất , nó rung lên mãnh liệt, cứ mỗi lúc cự đại ra vào, kéo nó tới múi thịt rồi lại đẩy vào ngóc kẹt, thứ cảm giác cứ theo đó mà thay đổi vị trí, làm Minh An không chịu nổi, nắm lấy 2 chân, cố thư giãn cửa hậu, cự đại hắn cứng đơ, chảy ra dòng tơ tinh mảnh

Bóp lấy cự đại của Minh An, Hoàng nhân cảm nhận một cảm giác cứng chắc, toàn thân đã nảy lên hàng gân máu, phần đầu đã to bè căng cứng, báo hiệu nó sắp bùng nổ, phần đầu ướt đẫm thuỷ dâm

Hắn đình chỉ đẩy dập, rút cự đại ra, cửa hậu trống không, thứ bé nhỏ thừa cơ tuột ra, rớt xuống ghế, phát ra tiếng rè rè liên tục

Cảm giác bị đứt quản, cơ thể lấy lại sức lực, Minh An gồng người làm cửa hậu khép mở mấy cái nhớp nháp, hắn đánh bật lưng xuống ghế, thở hổn hển như kẻ mới chạy nước rút , hắn hít hà mấy cái như người bị cảm lạnh, mờ ảo nhìn Hoàng Nhân , không hiểu sao tên kia lại dừng lại, cảm giác thắc mắc có chút mong chờ .

“em thích nó chứ”

Minh An không đáp chỉ nhăm mắt một cái rồi mở ra, không biết tên kia có hiểu ý hắn không .

Hoàng Nhân dừng một vài phút, rồi lau người hắn,mặc lấy quần lại cho hắn

Hắn vẫn không hiểu tên kia làm gì, cứ để tên kia làm gì tuỳ ý,cự đại hắn chưa no đủ, cứ hùng dũng, như cản tay tên kia đang lau mình nó,

Đoạn hắn lại luồn tay vào quần Minh An, đưa tiếp vật nọ vào cửa hậu trơn nhớt

Nó chui tọt vào trong , Minh An nhìn hắn trối rân

“Em đi thử xem”

Sợi dây lủng lẳng sau mông như cái đuôi , quần thun được mặc vào ôm lấy cự đại vẫn chưa chịu nằm im, hăn cũng đứng đậy đi qua lại chậm chạp, có vật đó bên trong cửa hậu trong lúc di chuyển là thứ cảm giác khác lạ, mỗi khi đi nó lại lấn cấn , chèn lấn bên trong, cảm giác muốn chui ra, nhưng phản xạ tự nhiên cơ hậu lại giữ nó lại , như cái bơm bị kẹt, nó vô tình bơm máu lên cự đại, càng đi càng làm nó căng lên thêm

“em thấy sao ” Hoàng Nhân tò mò hỏi

Tên điên này ! thử bỏ vào người thứ gì xem , chửi thầm Hoàng NHân, hắn nhăn mặt thay cho câu trả lời

Hoàng Nhân cứ trần truồng mà nhìn ngó Minh An , hắn đam chiêu suy nghĩ gì đó , Minh An đi quanh phòng 1 lúc , hắn thấy càng khép cửa hậu thì nó sẽ trôi sâu vào bên trong , cảm giác đi ít vướng hơn .

Bất chợt bên trong hắn rung lên bần bật,như dòng điện tán xạ khắp nơi, đang bẻ cong từng khớp cơ, làm hắn đứng không vững, uốn éo cơ thể như con cá mắc cạn , hắn không chịu được vịn lấy mép bàn,quay sang thấy Hoàng Nhân đang nắm lấy công tắc, nhìn 2 người như đang chơi trò rồng rắn lên mây thuở nhỏ

Minh AN liền đưa tay ra sau muốn chụp lấy công tắc, Hoàng Nhân thấy vậy vội chuyển về mức 1 . cảm giác rung giảm đi, hắn thấy như mức này hắn chịu được, hắn ngồi bệt lên ghế ,nhưng lại thấy như ngồi trên một mũi khoang vậy , thứ đó đang xoáy đáy hồ gợi sóng, làm lan ra 2 bên mông, rần rần lên bụng, vật nhỏ bị kẹt lại quẫy mạnh ,đánh vào túi tinh, nơi gốc cự đại là hố điện đang đánh loạn xa, hắn vội đứng lên, cảm giác tán xạ đi, không tập trung như ngồi, xem ra có phần dễ chịu hơn . nhìn Hoàng NHân hằn học

Minh An đưa tay ra sau, cố gắng vượt ra lực ép cửa hậu, mà rút ra vật kia ra

Nhưng Hoàng NHân nhanh tay rút lấy sợ dây ra, nhìn sợi dây tách rơi Minh AN hốt hoảng , hắn sợ nó đi vào sâu hơn , thì lúc này cửa hậu báo có một vật tiếp giáp, tại vị trí bên ngoài có một cái cản giữ lại, Minh AN bụm tay ở ngoài quần, mà tìm kiếm

“cái này có thể điều khiển từ xa ”

“Anh….” Minh An tức giận

“chúng ta về thôi ” Hoàng Nhân lôi tay hắn ra , hắn không biết tên kia mặc đồ khi nào, thoáng cái đã kéo tay hắn tới cửa , Minh An còn lẫn lộn cảm xúc cứ thế bị hắn lôi ra tới cửa

PHẦN 13

“Cô 2, tí dọn dùm phòng cháu nhé ” vừa lúc cô tạp vụ đi qua, Hoàng NHân nhờ vả

Vật kia nằm ở bên trong, cứ chật chờ đi tới cửa hậu, phản ứng co bóp nó lại chạy lướt vào sâu, cự đại cứ hùng dũng không thể trở về được, Minh AN vộ che áo trước bộ hạ, đi xuống trước Hoàng Nhân

“taxi …” Minh An cố lấy bình tĩnh gọi taxi

Một chiếc xe tấp vào, hắn vội vã lên xe, tính kéo cửa, vừa hay Hoàng Nhân đã chui vào trong, bác tài có chút bối rồi . “tới chung cư Vĩnh Thiên 2 .” Hoàng Nhân nói lớn

“Sao anh biết chỗ tôi ở ” Minh An há hốc, taxi lăn bánh, cửa sổ đáp tới làn gió bị xé ào ào

Minh An ôm khư khư cái áo che trước người , Hoàng Nhân thì vẫn dửng dưng như không, hắn xoay người liên tục trên ghế, đoạn nằm dài trên ghế, mặc cho Minh An khó chịu, hắn gác chân lên đùi người ta mà nhịp nhịp .

Đoạn đường có 20km mà gặp mấy cái lô cốt, cứ vậy mà lết bánh đi qua ,

Hoàng Nhân trở mình nhoài người ra cửa bên Minh An, mà dóm ngó, coi bộ qua cái lô cốt này lâu , một hàng dài xe đang kẹt cứng, Hoàng Nhân xích sát lại Minh An, lấn áp làm hắn phải dịch sát vào một bên, bàn tay nghịch ngợm luồn vào cái áo khoác, Minh An vội dằn mạnh, chặn bàn tay kia, nhưng hắn nào chịu thua , một tay khác luồn ra sau lưng, bám vào bên hông, Minh An thấy nhột ưỡn người ra , bàn tay còn lại nhanh chóng luồn vô tấm áo, chạm vào khối cương cứng giữa hai chân Minh An , từ nãy giờ nó vẫn chỉ hơi giảm chút săn chắt, bàn tay đi vào làm nó trở mình căng lại,lúc nãy lúc hắn hơi chếch men, chỉ được mặt lại cái quần thun dài, cái quần con thì đã nằm gọn trong túi, hở ra là nó nhô lên như cột buồm giữa biển, sợ tài xế thấy , Minh An chau mày nhưng ko động đậy nhiều, bàn tay kia liên tục xoa bóp, chà nắn vậy kia, rồi đi lên thắt lưng, chui vào trong, từ nãy giờ nó liên tục bị kích thích từ bên dưới, bàn tay Hoàng Nhân đã chạm vào một khối ướt nóng , sóng kích thích làm nó rỉ nhờn loang lỗ, bàn tay chà nắn phần đầu cự đại, Minh An nghiếng răng, hai mắt sọc lên nhìn Hoàng Nhân đe doạ,

Hoàng Nhân rút bàn tay đang bám ở hông, cho tay vào túi quần làm động tác gì đó,Minh An liền oằn người lên, bên dưới thứ nọ đang rung rẩy, sợ khó chịu , chật chội xen cảm tê tái làm hắn bậm chặt môi, bên dưới chật ních làm hắn không chịu được , mặc bàn tay đang thò bóp, hai chân hắn đứa lên gác cao vào ghế, tìm sự thoải mái ,

Taxi tránh được lô cốt, lại đi đến đoạn đường lắm ổ gà, cái xe bị nảy lên liên tục, như cú thúc không biết trước, kèm theo vật nọ cứ rung lên tục, cơ mông Minh An đè nén mỏi nhừ, hắn thấy căng cứng phần mông, bên dưới đáp lại một cảm giác tê dại

ở vị trí ngồi, vậy rung kia cứ đi thẳng 1 hướng, tụt lên lại lấn tới ,tấn công điểm G, nó vốn không biết mỏi, nhưng điểm nhảy cảm kia đã quá mức, Bàn tay Hoàng Nhân cảm giác dòng dâm thuỷ ấm nóng đang chảy ra nhiều hơn, hắn tắt đi công tắc, nếu để lâu hơn có lẽ cả vùng này sẽ ướt như dội mưa, Minh An có lẽ sắp tới hạn

gương mặt đỏ ửng thở hốc, dưới cái khẩu trang vẫn có thể thấy hai mắt Minh AN đỏ lên , đê mê, bên má hồng phấn, có thể rượu vẫn còn tác dụng, hay là hắn sắp thoát ra , có lẽ là do xấu hổ, cộng với cảm giác lên đỉnh nơi công cộng làm hắn bị kích thích mạnh

hắn thấy ngộp liền kéo cái khẩu trang xuống , quay mặt vào lưng Hoàng Nhân thở hắc, hơi thở nóng đến mức Hoàng Nhân vẫn cảm nhận qua lớp áo

rút bàn tay nghịch ngợm kia, một lớp ướt át , dẻo dính vẫn còn trên tay, hắn xoa nắm làm nó hơi có chút bọt , đưa lên trước mặt Minh An, biểu thị khoái chí, Minh An biết cái thứ nọ là gì, hắn tạc tay tên kia đi, mặt vẫn hây đỏ nhìn ra cửa đánh lạc hướng bản thân

“xuống công viên Phú Lâm đi chú “ Hoàng Nhân ra hiệu , bác tài có chút bối rối rồi quay ngược lại bùng binh rẽ sang công viên

“Về nhà chứ” Minh An vội lên tiếng, nhưng đợt hưng phấn vừa rồi tràn lên cổ, làm âm thanh không đủ lớn , bác tài sau một hai phút đã tới công viên, Hoàng Nhân thanh toán, rút tờ bạc, bác tài cảm thấy có chút bết dính, chau mày 1 chút rồi mở cửa cho khách xuống

Hoàng Nhân đẩy hắn xuống, hướng tới một cái ghế đá, dưới tán cây khá to , mát mẻ

“Sao không về nhà ”

“ở đây cho mát chút, anh thấy người em nóng lắm ”

“Anh….” Đối với một kẻ gây ra nhưng làm như không biết gì, thật sự làm hắn tức đến bốc khói

Công viên khá là mát mẻ, Hoàng Nhân đã đi tìm mua nước, hắn ngồi tựa vào gốc cây ngắm người qua đường, chủ nhật khá nhiều người tập trung thư giãn,

Hắn kéo cái áo đang che thân nãy giờ, cảm giác một vùng đậm màu nơi cự đại vẫn còn, không nghĩ là cái quần màu trắng đục ưa thích, lại hại hắn, thấy hắn cứ trùm kín làm nhiều người qua lại nhìn hắn tò mò , hắn liền gói gọn áo, chèn lên trên hạ bộ,để ai thấy một vết loang nơi đũng quần thật khó coi , nhìn ngó một hồi cũng làm cự vật thả lỏng, bên dưới vẫn lấn cấn thứ nọ, hắn nhỉnh người tìm thế ngồi dễ chịu, tay đưa ra thử rút nó ra, nhưng ngàn cặp mắt qua lại, hắn đành giả lả như gãi lưng, rồi gác chân, nhìn chung quanh như không có gì

Một lúc sau Hoàng Nhân cũng trở lại với 2 ly nước to, một gói mực rim đóng gói,

“em nhìn kìa ”

Theo hướng Hoàng Nhân nhìn là một đôi trai gái đang chở nhau trên chiếc xe phân khối lớn, người con gái như không quen bám chặt lấy lưng chàng kia, hai chân cong lên vì sợ

“Giống lúc anh chở em đi thi không”

“Giống đâu! Hồi xưa tôi đâu có nhát như vậy ”

“bám chặt cả vào lưng anh mà còn bảo không sợ”

Tính ương bướng của Minh An như năm nào, Hoàng Nhân thấy trong lòng dâng lên thứ tình tình cảm khó nói . Hắn ngồi vắt chân lên, cố ý gác đùi lên chân Minh An, rồi thừa lúc 2 tay Minh An bận rộn, hắn rút nhanh cái áo ra

Cái quần màu trắng đục có một vị trí màu đậm hơn ngay đũng quần, nhìn kỹ thì mới thấy, mà Minh An nhạy cảm, hắn cảm giác mọi ánh mắt đang nhìn hắn nên ôm khư khư không buôn

Giật mất cái áo hắn chẳng kịp làm gì, nhăn nhó quát lên “Anh điên ah ”

Vài ánh mắt chung quanh nhín hắn tò mò rồi quay đi , đôi khi có mấy cặp mắt dừng lại ngắm một hồi, nghi vấn 2 anh chàng đẹp trai này sao lại ngồi ở đây mà quát nhau

“Nó xuống rồi ah ” Hoàng Nhân ghé tai nói nhỏ, rồi đưa tay tính sờ thử

Minh An đẩy khuỷ tay hắn ra, xê lại một góc ghế, bắt chéo chân lên , lấy tay che che , tự làm ra động tác đang uống nước như không quan tâm, không có quần sịp, hắn thấy lo lắng, hắn rất sợ tên kia khêu khích lại không có gì che chắn, nó mà nhô lên, thì không biết giục mặt vào đâu

Biểu hiện của Minh AN lọt hẳn trong tầm mắt Hoàng Nhân, hắn liếm liếm vành môi, rồi gác chân dài trên ghế, ngón chân khèo khèo tên khó chịu kia

Rồi hắn móc lấy cái công tắc

“mức nào em ” giơ trước mặt Minh An, hắn giả bộ hỏi

“Anh…. Bớt điên đi ” hắn thấy nóng mặt thật sự, tên kia tính ở đây mà kích hoạt dục tính, nhưng chưa kịp thốt ra, cái nút kia đã chuyển mức 1, hắn giật nảy lên ghế một cái, thái dương đổ giọt mồ hôi , lo lắng sợ sệt nhìn chung quanh,

Hắn gồng người xem như không có gì, bên dưới ghế đang rung lên từng đợt , không biết quỹ đạo nó hoạt đọng ra sao, hắn cảm giác nó xoay ngang, rồi lũi thắng, thứ cảm giác cứ lan toả ra, rồi lại bốc lên cao, tràn qua đùi, làm hắn run rẩy theo, hắn khép chân như cô gái đang mặc váy, tinh ý sẽ thấy phần mông hắn rung lên, hắn đang gồng lại, cuối khòm người gác cùi chỏ lên gối, hắn đang che giấu gì đó, thứ kia đang khuây đảo bên dưới, bên trong ước át, hắn co rút cơ hậu nhưng cảm giác không giữ được, nó nhầy nhụa trơn trợt , biểu hiện hắn cố toả ra tình bơ, nhưng nét mặt căng thẳng, vớ lấy ly nước cắn chặt ống hút, xem như có thứ để giữ bình tĩnh, lắm lét nhìn chung quanh như kẻ trộm

Cảm giác tần số rung đang tăng lên , hắn không chịu được, túm lấy hàng lông tên kia, bức 1 phát, tên họ rút chân xoay xoay, một đám hồng đỏ nổi lên , Minh An sọc mắt liếc xéo hắn

Hoàng Nhân lại sáp tới hắn ,rất may là công viên có khá nhiều cây, các nhóm người ngồi rải rác, hàng cây xanh che 2 người bọn họ nhìn qua lớp lá cũng không rõ lắm, có ai đi ngang qua con đường này thì may ra

Hoàng Nhân lại luồn tay vào dưới bụng Minh An, hắn vẫn đang gĩữ thế gập người, hắn vội chụp cản bàn tay, tên kia nào chịu phản ứng mạnh hơn

“Người ta thấy kìa….” Minh An nóng mặt

“sợ người ta thấy thì em ngòi yên đi, làm gì cứ lôi nhoai vậy….” Hoàng Nhận tựa vào người, bàn tay len lõi đã nắm lấy cự đại, lớp quần thun ướt ẩm đáp lại bàn tay nóng hổi , rồi len lỏi chui vào lưng quần, nắm lấy phần đầu cự đại đã căng cứng mà xoa xoa .

Minh An tỏ ra như không có gì, một bên đang bị kích thích bên dưới, một bên đang bị xoa bóp phần đầu , hắn tức muốn bóp nát cự đại tên kia, nhưng giữa chốn này hắn mà thò tay qua thì có mà nhục

Bực tức làm hắn uống hết ly nước, cảm giác hừng hực bốc lên ngứa ngáy, hắn nữa muốn thoát tinh, nữa muốn đi tiểu tiện

Chụp lấy bàn tay Hoàng Nhân , hắn thều thào

“tôi muốn đi tiểu…. WC ở đâu ”

“đi tiểu hả ……chưa mà. Ngồi một tí đã ,” vừa nói ngón tay lại chà qua hàng nhung ngọc bên dưới đầu khất cự đại Minh An, cảm giác tê sướng chạy dọc làm hắn rướng ra,nhìn bên ngoài tư thế hắn như đang cố giành lại thứ gì đó mà đối phương đang cố lấy ,

“Đưa cái áo đây ” Minh An quát lên

Hoàng Nhân cười nham hiểm, rồi cũng lấy cái áo qua, Minh An cột lấy quanh người, nhìn bên ngoài như hắn đang tập chạy thể dục vậy

Đi vòng mọt đoạn đường toàn cây xanh tới WC, cảm giác không có ai, Hoàng NHân tiến tới , phát mạnh vào mông hắn, hắn đau điếng, đá vào chân tên kia, Hoàng Nhân bị tấn công, ngồi thụp xuống ôm chân

“vũ phu! Sao em tấn công chồng em ”

“Ai là chồng anh” Minh An cáu lên

Hoàng Nhân đứng lên ôm lấy eo Minh AN, cái tay hắn bụm lấy cự đại nọ, dưới lớp áo nó vẫn căn cứng, phần mông tiếp giáp hắn cũng nhận ra cự đại tên kia cũng căng cứng, lấn cấn, khác là của hắn không có sịp giữ lại

Sợ người ta nhìn thấy hắn chụp lấy cái áo , đi thẳng vào toliet nam, vừa muốn phóng tinh vừa muốn tiểu, cảm giác cứ căng cứng, giật liên hồi, hai tai bùng lên âm u, hắn cảm giác như nghe cả tiếng rè rè bên dưới, liên tục yêu cầu tên kia tắt nó nhưng không được

Vào trong toliet nam, có vài người đứng, Minh AN tìm một cửa mở vào nhưng không có, giả bộ đứng ở bồn tiểu đứng, 2 tên giả vờ như đi tiểu, nhưng sao mà tiểu được, cả hai chào cờ thì cởi ra có mà giật mình, may sao máy người nọ cũng đi, cửa mở một người cũng bước ra

Minh An vội bước nhanh vào bên trong, Hoàng Nhân cũng chụp cửa, tích tắt cả hai đã chui vào trong 1 ô , Minh An cáu lên nhưng không thể phát ra tiếng ,

Hắn không thể chịu nổi nữa, Không ngại tuột cả quần thun mà ngồi ra tư thế đại tiện, cự đại hùng dũng như sắp vỡ ra , Hoàng Nhân đứng ngay trước mặt, ra hiệu cho hắn im lặng, kế bên có tiếng xã nước . cự đại Minh An thẳng đứng hướng lên, hắn phải dùng tay bẻ thẳng nó ra, nếu không cái quần thun sẽ ướt nhẹp thì hắn không biết làm sao

Hắn cố rặn cho vật nó lọt ra khi nó vẫn run liên tục, một mặt giữ cho cự đại đang co giật thẳng ra ra trước , nhưng càng kéo cự đại thẳng ra, thì nó lại thít cửa hậu, làm vật kia tuột lên, chặn vào bể tinh, làm hắn phát ra mấy tiếng sung mãng, cự đại hắn như được chăm sóc, thứ rung rung kia tạo ra một luồn sung điện chạy lên từ dưới lên, quấn 2 hòn ngọc đang thun lại, hắn chỉ dùng ngón cái để giữ, sợ nắm cả bàn thì nó sẽ sung mãn mà phát tán

Hoàng Nhân đứng ngay cửa, nhìn biểu hiện dâm đãng của Minh AN , không nhịn được, móc lấy cự đại mà khoe khoang trước mặt Minh An, nhìn từ bên dưới, Minh An nhìn thấy rõ ràng từng hàng gân dày đặt, dưới ánh đèn nó thật hùng dũng, đẹp đẽ, đám lông dày như tạo một lớp màn che sáng lên mặt Minh An

Hoàng Nhân sấn tới, một ít giây kháng cự, nhưng bị tên kia hù doạ làm ra tiếng ồn thì sẽ bị người ta để ỷ, hắn miễn cưỡng ngậm lấy cự đại nọ cho tên kia im lặng,

Cự đại mấy lần ngậm ấm hắn thấy lần này nó khác, cảm giác cái lưỡi đi qua tiếp giáp đầy đủ, tái hiện rõ ràng hình dáng cự đại trong đầu hắn, đôi môi mỏng lướt tới phần thân đáp lại sự trơn mướt, làm hắn muốn nhấn vào sâu ,bên dưới bị ngứa ngáy, cự đại căng tức không thể bắn ra được, bên trên lại ngậm lấy cự đại to lớn kia mà ấn lút, Minh An thấy đầu óc mụ mị, vừa sợ bên ngoài biết, vừa bị sự dâm tà cuốn hút, hắn nắm lấy cự đại bản thân mà xoa mà vuốt, Hoàng Nhân chụp lấy đầu hắn ấn sâu làm hắn muốn ghẹn, nhưng không dám phát ra tiếng động, hắn nuốt xuống, làm cự đại đụng vào yết hầu, co cúp lại , Hoàng Nhân ngửa cổ lên thả ra một hơi sung sướng

Rút cự đại dính đầy dịch miệng của đối phương, Hoàng Nhân bế thúc hắn lên , Minh An lắc đầu nhưng không phản kháng được,thuận thế xoay lưng chổng cặp mông căng tức về phía hắn, cửa hậu bị run xoay mà ướt nhẹp bên trong, hắn chỉ nhấn nhẹ 1 cái cự đại to lớn đã nhén đầy bên trong, trơn tuột dễ dàng, cú thúc đẩy liên tục, âm thanh va chạm da thịt chan chát, Hoàng NHân mở vòi nước ,át lấy âm thanh dâm dục

Minh AN bụm lấy miệng, cảm giác phô dâm hắn không ngờ để mê như vậy , sợ hãi, hưởng thụ, 2 cảm giác sen kẽ làm hắn ngây ngất, mọi cứ động sợ người khác nhìn thấy làm hắn chậm chạp, cảm nhận rõ ràng từng cú hít ra sao , Hoàng Nhân nâng 1 chân hắn lên, cựa đại đi sâu vào hơn nữa, chèn cứng vật nọ vào một góc, khu vực rung chỉ còn một khoảng cực nhỏ, cảm giác từ đó dồn dập, Hoàn NHân tăng lên mức max, Minh An thấy khô khốc, thứ thúc đẩy đang dập hắn tả tơi, bên trong run đến lịm người, hắn cảm nhận được cả chiều dài cửa hậu đang bị tấn công tả tơi

Vật rung bị cự đại lấn chiếm, đứng lên thế dọc, phần đầu đang xoáy trực tiếp vào điểm gờ, khối bông thịt đang ôm lấy cự đại Hoàng Nhân, cả khối cơ quan bên dưới hoạt động hết công sức, ống phóng tinh của Minh An đang căng đến mức cực đại, cả bầu tiểu vẫn hồ tinh đàng tranh giành phóng ra,

“thứ này đã chui vào cô gái kia chưa ”Hoàng Nhân nắm lấy cự đại hắn miết qua phần đầu khất, chuỗi ngọc cảm giác bị đè ép bật lên như công tắc, luồn sung kích xuất phát từ cửa hậu, nhập tới cảm giác từ vật rung kìa. Chạy đám nhung ngọc hoà lại muốn phát nổ

“ch..ư.a….” Minh An ư ư mấy tiếng ngoan ngoãn, nghe tiếng đáp, Hoàng Nhân mừng rỡ, cảm giác trinh nguyên của người nọ vẫn thuộc về hắn, như liều thuốc kích thích tinh thần cực mạnh, hắn dập mạnh mấy cái sung mãn, muốn át cả tiếng nước chảy

Minh An cắn chặt môi, nhắm mắt nghiền, lỗ chân lông dựng đứng, cơ thể căng cứng, cửa hậu trơn tuột, ra vào từng đợt cảm giác rõ ràng, vẻ lên trong đầu hắn rõ ràng từng chi tiết cự đại đang tấn công hắn dưới kia một cách thích thú, hắn gồng lên mấy cái thì tức thời cự đại đã bộc phát , phun tiên lục mấy dòng tinh nóng, hắn cảm giác nó phun như không ngừng, không để nén ra, hắn cuối đầu thở ra mấy hơi, lý trí còn chút kìm nén làm hắn không dám thở mạnh, nhưng cảm giác sung sướng đó thật sự quá mạnh, hắn ngây ngất mấy phút không ngừng

Cửa hậu siết chặt làm Hoàng Nhân hưng phấn, hắn bóp bóp cự đại đang nhão nước của tên kia, cú đập càng mạnh hơn, sô nước chảy tràn kêu lên mấy tiếng ào ào nhưng có vẻ không đủ lấp được sóng dục kia,

Minh AN phóng tinh rất nhiều, hắn cảm giác như lần này nhiều như các lần khác cộng lại , lượng tinh lớn bắn mạnh bạo rồi rỉ rã liên tục, cảm giác ngứa ngáy nơi ống tinh vẫn còn, âm thanh lùng bùng không xác định , phóng mấy đợt tinh hắn mới cảm giác lại mọi thứ, bên dưới vẫn rung liên tục, cửa hậu sau lần phóng thích đã co lại, nhưng cự địa kia vẫn dập đẩy liên tục

Hoàng Nhân lại xuất hiện cảm giác ấm nóng, bàn tay nọ vẫn nắm lấy cự đại của hắn mà xoa mà bóp. Hai tay chống lên tường, hắn chỉ biết gồng mình lại mà chống chọi

Cảm giác ngứa ngáy lại xuất hiện, bàn tay Hoàng NHân cảm giác lại một dòng ấm nóng nữa xuất ra, cự địa Minh An tràn ra dòng nước tiểu nóng hổi, cứ mỗi cú thúc bên dưới, nó lại phóng ra như vòi nước công viên, mấy phút sau mới hết, rửa trôi cả dòng tinh ban đầu ,hắn phấn khích dập mạnh, Cự đại ra vào cũng không chịu được ma sát ôm ấp mà phóng tinh dữ dội, gặp phải vật run kia, tinh dịch trào ra được đánh lên như trộn hồ, gây ra một luồng hơi ấm nóng khắp cả ổ bụng Minh An

Khắp cả căn phòng bắn đầy tinh dịch , dính đầy cả ra sàn, Hoàng Nhân rút ra, cửa hậu bị tấn công , tinh dịch chảy xuống lác đác, cửa hậu phản ứng co thắt vật nhỏ kia vẫn chưa ra, Minh An thò tay rút ra, nhưng vòng cơ thắt nơi đó vẫn không chịu nghe theo hắn , cứ co bóp giữ lấy vật nọ bên trong , như nó rất thích vật nọ không muốn buôn,

Mấy lần hắn cũng không rút được đành buôn tay

“tắt nó đi…” phóng xuất hết tinh tuý, Minh An không còn hơi sức để nói, hắn thuề thào mấy hơi nhỏ

Hoàng NHân cũng phóng hết sức, lần này thật sự đốt không ít calo , hắn đang thở dốc, cảm giác nén hơi thở làm đầu óc mơ hồ, tắt đi công tắc, hắn đỡ người Minh An dậy ,dùng nước rửa tay, hắn làm ra động tác xối nước, Minh An hoàn toàn không tự chủ được, hắn đang vẫn còn đê mê cảm giác đó , vệ sinh đơn giản , Hoàng Nhân kéo lại quần cho hắn, trên quần vẫn còn dính lốm đốm vết tinh của nhau

“anh ra trước đi ” Minh An hối thúc , Hoàng NHân tính chăm sóc hắn thêm cũng bị cự tuyêt, hé cửa, xác định không có ai, hắn bước ra cửa , lại một ghế đá bên ngoài ngồi chờ, cả cơ thể hắn cũng còn bốc lên mùi tinh nồng nồng

Một lúc sau Minh An cũng đi ra, cơ thể hắn loang lỗ ướt, bước đi có phần loạng choạng , một người thấy vậy đứng ở cửa chờ đi vào, mùi hocmon đàn ông dễ nhận biết làm hắn chau mày , nhìn Minh An cười một cái rồi lách cửa đi vào , nhìn trên tường còn mấy vệt dang dở , hắn nghĩ thầm chắc tên này không chịu nổi mà xuất thoát ,xối đại dòng nước hắn làm việc trọng đại

Về đến phòng, Minh An mặc kệ khách không mời kia,lao ngày vào phòng tắm mà xã mà rửa, cả một đoạn đường dài hắn luôn nghe ngái ngái mùi tinh nồng nồng ,

Hoàng Nhân thì cứ đi theo hắn như đĩa bám , cũng lách vô phòng tắm mà tắm cùng, lại một trận vồ vập, nhưng tên kia vẫn im lặng, Hoàng Nhân cảm giác hắn có lỗi, hết kỳ cọ lại tắm rửa cho tên,tuy nhiên đặc biệt chăm sóc 2 nơi kỹ càng, Minh An vẫn còn cảm giác đó, chỉ là đang đấu tranh trong đầu hắn, không thể phủ nhận thứ sung mãn đó còn hơn cả chất gây nghiện, nó lưu lại trong đại não quá lâu, đánh bật đi tấm che chắn trong người, gạt bỏ tất cả suy nghĩ của hắn

Giữa nơi công cộng, sợ sệt, hưng phấn, cả sự lén lút, cảm giác quá rõ ràng làm hắn vẫn phiêu diêu tầng hưng phấn, cự đai được tên kia chà rửa sau một đợt bùng nổ mạnh mẽ, cũng chỉ hơi hướng nở ra, nó đã no đủ thoã mãn nên không thèm căng trở lại,

“đồ của anh đâu ” Hoàng Nhân cứ như ở nhà, tắm xong cũng không mặc gì đi qua lại khám phá trong nhà

“bẩn cả rồi ! cho anh mượn đồ em “

“Không có “

“vậy để vậy cho mát”đáp xong hắn thong dong như chốn không người ,

“Anh….mở cái tủ xanh kia ” Minh An lại bị tên kia chọc tức, hắn rít lên, cơ thể lấy lại chút định hình sau mấy giờ lơ là

Mở cái tủ đầy quần áo, Hoàng Nhân dừng lại ở đám quần con đủ màu sắc, hắn lựa qua lại rất lâu

“chọn 1 cái rồi đóng lại, làm gì mà lâu vậy ” Minh An rít lên

“biết rồi ! biết rồi ” Hoàng NHân chọn được cái quần cọc màu đỏ, thể trạng hắn to hơn Minh AN 1 chút nên mặc vào thành ra như đồ ôm, cái gì giấu cũng ko thể giấu .đi qua đi lại như mang con lắc, có đui cũng thấy, hắn lại thấy thích thú cái quần ấy , cứ đi qua đi lại , Minh An ngó lơ như không biết

Minh An thả lưng trên ghế ,mệt rũ, bụng hắn sôi lên mà lại làm biến lội xuống mua đồ ăn , Nhìn hắn bí xị Hoàng Nhân sát lại tỏ vẻ quan tâm

“Đói..” Minh An đẩy hắn ra lười biến than thở

Hoàng Nhân nghe câu đó lập tức làm việc, 20 phút sau đồ ăn đã có đủ , Minh An nhiệt tình chén, quả thực cả một buổi sáng hắn đốt calo mãnh liệt, không có gì mà tiêu hao năng lượng bằng việc đó, hắn cảm giác như bỏ đói lâu lắm rồi

Lâu lâu Hoàng Nhân nhắc hắn uống nước. ăn xong Hoàng Nhân tự giác lau dọn, hắn lau tay xong lại tựa vào ghế lim dim,cơn buồn ngủ ập tới, hắn vo tròn ngủ lúc nào không hay, Hoàng Nhân lau dọn xong thì quanh quẩn khám phá căn hộ Minh An, hắn phát hiện tên này ở một mình, nhưng bày biện khá ngăn nắp, tiến lại bàn làm việc, khá nhiều giấy tờ , hắn tiện tay sếp lại, kéo ghế bật máy tính ,yêu cầu mật khẩu hiện ra

“máy tính cá nhân mà cũng cài mật khẩu làm gì không biết ”… Hoàng Nhân lầm bầm

Hắn ngịch ngợm nhập mật khẩu linh tinh,

Nhập tên Minh An báo sai, Nhập 1234.. cũng báo sai, nhập thử ngày sinh của Minh An cũng báo sai.

3 lần máy báo lại báo sai , không biết tên kia đặt mật khẩu gì nữa, Hoàng Nhân tính bỏ cuộc ko nghịch nữa, hắn thử nhập tên mình vào xem sao, xem như nghịch ngơm lần cuối không hy vọng gì truy cập vào máy tính tên kia

Hắn enter bất ngờ màn hình chính hiển thị, Hoàng Nhân thấy rung người lên , cảm động, thương yêu, rất nhiều cung bậc xảy ra trong hắn, bao nhiêu hành động của Minh An, hắn xâu chuỗi từng chút 1, hắn phát hiện ra có gì đó không đúng, 6 năm trước xảy ra chuyện gì khiến Minh An mất tích, tại sao lại chọn rời bỏ hắn, hắn nhớ lại lần đầu gặp lại, không phải ánh mắt hắn mong chờ, mà có uất hận nữa,

Trong lòng Hoàng Nhân thấy đau quặn, hắn vẫn đinh ninh người kia không có tình cảm với hắn, hắn trách bản thân đã dừng tìm kiếm quá sớm, có gì đó đã khiến Minh An phải như vậy, hắn quyết tâm phải tìm hiểu việc này ,

Truy cập vào Máy tính Minh An, dày các chương trình hắn để ngoài desktop , nghịch mở lung tung ,hắn thấy một thư mục ghi, “ Đồng Nai 15/10” hắn thấy ấn tượng , vì nó trùng với quê hắn, con số đằng sau hắn chưa nghĩ ra nó là gì

Sau cái “lick”,1 loạt các hình ảnh hiện ra, xúc động dâng lên , tràn lên thái dương, Hoàng Nhân thấy cay mắt, cảm giác nghẹn nghẹn nơi cổ, hắn ngước mặt lên ngăn không cho nước mắt chảy xuống, mặt hơi chớm hồng xúc động, đôi môi báu chặc muốn bật máu . hai bàn tay nắm chặt run rẫy

Hình Ảnh của hắn tràn ngập trong đó, có cả những tấm không biết được chụp khi nào ,cả những khung cảnh lúc về quê Minh An, lúc đi chơi , cả ở phòng tập, nhà trọ……cái số kế bên thư mục hắn chợt nhận ra là ngày sinh của mình

hắn gập máy tính lại, nhiều cảm xúc lẫn lộn, hắn thấy mình xấu xa vô cùng, mấy nay hắn tìm cách tấn công điểm yếu nhạy cảm của Minh An, vì nghĩ tên kia đã quên hắn rồi , hắn thấy bản thân thật đáng ghét .

hắn bước ra phòng khách, một giọt nước mắt chảy xuống cằm, nhìn dáng người đang nằm coro trên ghế kia, hắn thấy thương yêu vô bờ biến, hứa trong lòng sẽ bù đắp hết thảy cho bảo bối kia

Hắn tiến lại ôm Minh An, bế gọn trên tay đi vào phòng ngủ, hắn làm rất nhẹ như sợ hạt ngọc bị vỡ, nét mặt thanh tú, hiền hoà trong cơn bùn ngủ của người nọ, làm hắn không kìm được, tìm đến môi mà thơm một cái

Hắn nhẹ nhàng hết mức, từ bế đến giờ ,đây có thể là thứ quý giá nhất hắn không dám mạnh tay , đặt Minh An đang say ngủ lên giường,hắn rón rén nằm bên cạnh, bàn tay đang xen vào nhau, cảm giác ấm nóng toả ra, hắn thấy xúc động, thứ cảm giác yêu thương như lần đầu gặp lại vun bồi lên cao ngất, ôm người mình yêu trong tay, hắn thấy hạnh phúc vô bờ bến

Trở mình thức giấc, Minh An chống tay mệt mỏi thức giấc , nhìn chung quanh làm hắn ngờ ngợ ,từ từ sắp xếp lại biến cố xảy ra, không biết mình lên giường khi nào, tính rút chân bước xuống thì thấy bị vướng lại, ánh sáng vàng êm nhu phả xuống hiện lên một khuôn mặt quen thuộc , Hoàng Nhân đang ngồi đó,áp má lên chân hắn ngủ ngon lành, Mình An trầm ngâm ngắm nhìn khuôn mặt bao năm xa cách , 6 năm cũng không dài nhưng cũng không ngắn, khuôn mặt này cũng trưởng thành hơn , rồi hắn chợt giật mình khi thấy ký ức đang so sánh với ấn tượng cũ , kéo theo những kĩ niệm năm nào, từng khoảng khắc hiện về với đầy đủ hỷ nộ ái ố năm nào, hắn lặng đi mất vài phút..

Minh An hít một hơi dài, hắn nhẹ nhàng nhất đầu Hoàng Nhân ra, bước chân xuống giường nhưng chưa kịp nửa bước đã té nhào, một chân tê dại không còn cảm giác , chỉ kip “a..” lên một tiếng , tiếp đó là tiếng da thịt va chạm với sàn nhà

Tiếng động làm Hoàng Nhân giật mình, vội lao tới đỡ Minh An, hành động nhanh gọn dứt khoát như bản thân hắn lập trình sẵn

Bàn tay Minh An chưa tiếp đất hắn đã chụp ngay được, còn cái hông đáp xuống phát ra tiếng động kia , làm hắn sót xa không ít, vội đỡ Minh An mà xoa mà líu ríu , cảm tưởng như lỗi hắn gây ra, ah đúng do hắn gây ra mà..

Minh An trở người nằm lọt vào cánh tay Hoàng Nhân, tay không ngừng xoa cái lưng trần mới tiếp đất vừa lạnh và đau

“em có sao không”

“…không sao” Minh An đổ quạo,

Rồi không để Minh An phản ứng, Hoàng Nhân luồng tay bế hắn lần nữa đặt lên giường, cảm giác Minh An không có chút gram cân nặng nào, nhẹ nhàng như chơi, rồi xoa lấy xoa để chỗ đau, miệng không ngừng dỗ dành

Minh An chợt dâng lên cảm giác ủ khuất, bao nhiêu năm nay lăn lộn, vất vả, một mình cáng đáng nhiều công việc, áp lực gia đình, xã hội, hắn không cho mình được phép mền lòng, nhưng những cử chỉ này làm cho một nét người bị kèm chặt trong hắn chợt ùa ra, hắn thấy xúc động , bản thân hắn biết, hắn luôn mong muốn có ai đó để có thể tựa lưng , để mà được dỗ dành, từ lúc mất liên lạc với Hoàng Nhân , hắn đã nghĩ hắn không được như thế, hắn phải là người mạnh mẽ, có lẽ ngoài bản thân ra, không ai được biết nội tâm của hắn.

Hắn thấy cay cay nơi khoé mắt, khuôn mặt chợt ửng đỏ lên, đôi môi run run nhè nhẹ, hắn vội quay mặt đi, làm động tác giả như vuốt tóc, mà lén lén lau mấy giọt nước mắt túa ra,

Hoàng Nhân ân cần hỏi han hắn, hắn làm đủ thứ dỗ dành, như thể đây là bảo bối thuỷ tinh của hắn, hắn phải bảo vệ hết mực

Minh An thấy xúc động không thể nói ra, cảm giác nghẹn ứ cổ họng,câu nói không thể thót ra, chỉ một khắc bao nhiêu nghẹn khuất, u uất trở về hết, kiên cường gồng gánh đến mệt mỏi, chỉ chợt rào, hắn sẽ khóc thành tiếng mất , một Minh An khác trong hắn lại hiện ra giễu cợt “đàn ông phải mạnh mẽ”

Hắn bậm môi ngó lơ trần nhà để ngăn cảm xúc tản mát, Hoàng Nhân thấy im lặng thì tìm lên má mà hỏi han, áp sát mặt vào mà xem phản ứng đối phương, Hoàng Nhân giật mình khi thấy đôi mắt kía ngấn nước

Phản ứng tự nhiên , hắng lao lên ôm lấy khuôn mặt đó, áp má vào mà dỗ dành

“có anh đây, không sao cả..anh thương ha ”

Câu nói như dỗ dành trẻ còn, làm Minh An buồn cười, hắn đẩy Hoàng nhân ra, khịt khịt mấy cái xen lẫn tiếng nấc..

Hoàng Nhân vẫn đang áy náy nghĩ Minh An té chắc đau lắm, đau phát khóc, hắn vẫn quấn quanh lấy Minh An, xem kỹ có bị chỗ nào không

Cảm giác tên kia im như thóc, hắn còn tính chở đi khám xem sao

Nghe ý kiến của Hoàng Nhân, Minh An cười thành tiếng “anh khùng hả ”

“chớ em té sao ảnh hỏi gì cũng không nói ”

“có bị sao mới nói chớ”

“sao lại chảy nước mắt kìa…đau chỗ nào” nói xong lại sáp vô sờ mó, kiếm tra, Minh An thấy nhột đẩy hắn ra , rồi lật đật bước ra khỏi phòng

“hay anh chuyển qua này ở với e được không ” Nhìn Minh An đang quét sàn nhà , Hoàng Nhân chống tay nhìn theo từng động tác của hắn

“…không được” Minh An ậm ừ trả lời

Hắn đang đứng ngã giữa, một bên là quan hệ cũ, một bên là tương lai phía trước, mấy năm nay hắn cố xoá bỏ bãn ngã mà nắn bản thân thành một người khác, chỉ thời gian gần đây hắn cảm giác mình bị sai lạc đi nhiều, kẻ kia thật nguy hiểm nếu cứ ở gần

“anh về đi , đây là khu tập thể công ty , người ra kẻ vào không hay” Minh An đuổi khéo

“được thôi ! mà đồ anh chưa khô , làm sao mà mặc về ” Hoàng Nhân tỏ vẻ thua thiệt

“lấy đồ tôi mặc kia, mai tôi mang lên công ty sau ”

“mặc đồ em về rồi khu này họ bảo anh vào làm gì lại mặc đồ em về, không phải họ dị nghị hơn sao ” Hoàng Nhân vẻ lý do

“anh….được rồi để tôi tính” Minh An hậm hực không còn lý do thôi kệ để cho ở ké vài giờ

Hắn mang cái quạt con đi lên gác, xách theo đồ tên kia , mà sấy khô, máy giặt thì chắc tầm 1h là khô hẳn rồi.

Hoàng Nhân ở trần đi lanh quanh trong phòng hắn, hết lục tủ lạnh lại lục sang tủ đồ

“anh kiếm gì thế ”

“đồ ăn…tủ lạnh em không có gì ah”

“để nước với trái cây thôi….tôi ăn ngoài mà.. có mấy trái táo anh ăn đỡ đi ”

“chua…đau bụng…lười cắt ”

“ăn luôn cũng được…” Minh An lườm hắn

“ăn em thì được….” Hoàng Nhân ma mãng cười he hé.. Minh An thấy sởn gai ốc với hẳn, từ dạo gặp lại hắn không biết bị “ăn” mấy lần ,

Hắn cảm giác tướng đi cũng bị ảnh hưởng theo, nhưng bên trong hắn lại không thấy sự phản đối, bất giác hành động phản ứng của hắn chậm chập đi

Tiếng chuông điện thoại reo, Minh An bắt máy , một âm thanh nhẹ nhàng phát ra “Anh về chưa , e qua nhé ”

Hoàng Nhân thấy lỗ chân lông dựng đứng, hắn cảm giác bị xen vào, hắn tiếng sát vào hỏi “Ai vậy ”

Minh An ra hiệu im lặng , đoạn trả lời “em đang ở đâu ?”

PHẦN 14

“Em ở trước cửa này ” theo sau là tiếng cười nhí nhảnh của cô gái mới lớn

Minh An thấy giật nảy, hắn vội lao vào phòng dọn dẹp bãi chiến tích, không quên xịt lấy xịt để lo nước hoa, hắn sợ cái mùi ngai ngái của đàn ông sẽ làm người ta phát giác, ném cho Hoàng Nhân cái áo ba lỗ , hối thúc mặc vào ,

Một phút sau đâu đã vào đó, hắn liên tục dặn chừng Hoàng nhân ngồi nơi ghế, ném đại tập tài liệu vờ như đang xem, Hoàng Nhân nhìn phản ứng của hắn luống cuống che giấu đến tội

Miễn cưỡng ngồi tựa vào ghế, hắn bốc đại một tập hồ sơ Minh An đưa, vờ như xem

“em không báo a qua đón, đêm tối lại đi một mình vậy”

“mọi khi còn khuya hơn a còn không lo, nay lại vờ…” Như ngọc có vẻ quá quen với nơi này, đẩy cửa tự nhiên bước vào,

Ngó thấy Hoàng Nhân, một chút bối rối, nhìn tập hồ sơ, nàng có vẻ hiểu ra

“Chào anh ” cô bẽn lẽn chào hỏi giới thiệu cơ bản,Hoàng Nhân cũng gật đầu chào đáp lời , nhưng mọi giác quan vẫn quan sát hai người đối diện

Minh An kéo tay Như ngọc xuống nhà bếp, tính ra cách nhau 1 cái ngách nhỏ,tính ra cũng gọi là riêng tư

“em mua gì lắm thế ”

“em biết anh chưa ăn gì nên mua cùng ăn chung này” rồi đoạn bá vai, ôm lấy Minh AN nũng nịu

“Cạch..” mốt tiếng động phát ra, cô vội buông tay, cười mắc cỡ

Hoàng Nhân lấy chai nước từ tủ lạnh, ra hiệu cứ tự nhiên, nhưng hai hàng lông mày đang chau lại, chỉ có Minh An là nhận ra điều này …

“hay em dọn ra ăn chung, có Anh Hoàng Nhân là đối tác của cty ta đó ”

“để em, a cứ làm việc đi, tí là xong”

Minh An không nghe, hắn cứ lui cui vào bếp dọn dẹp, bày chén đĩa ra, đã lâu ko ăn ở nhà, mất một lúc mới tìm đủ chén đĩa

“anh cứ làm việc đi,” Như ngọc đang tỏ ra là một cô gái đảm, kéo tay Minh An lên phòng khách,

Không cách nào khác , hắn đành lên nhà trên, nhưng lại lấy cớ đi lanh quanh dọn dẹp, Hoàng Nhân vẫn cắm mặt vào tập tài liệu phía trước, hắn đang căng người lên , có thể thấy hai bắp tay chạy lên mấy đường cơ như đang tập tạ

Cảm thấy ngột ngạt, Minh An chọn cách lên gác , Hoàng Nhân thấy vậy cũng đi lên theo

“anh lên làm gì ” Minh An giật mình

“lấy đồ mang về ” Hoàng Nhân không đáp, bước ra cái ban công nhỏ lấy đồ, bên dưới là tiếng còi xe inh ỏi của tối sài gòn

Bên dưới là âm thanh xào nấu,hai ba thứ âm thanh ồn ào, như chỉ riêng 2 người là thấy mọi thứ im ắng, tĩnh mịch

Hoàng Nhân lách qua nơi Minh An đang đứng dọn dẹp, luồn bàn tay ôm lấy cái eo hắn mà kéo lại, Minh An hốt hoảng nhưng không dám làm ra động tạc mạnh

“anh làm gì vậy ” hắn nói bằng giọng hơi, thều thào đủ nghe

“Anh nhớ em”

“anh điên ah ! thả ra, không…””

“không thì sao, e sợ ah…”

Minh An biết tên này đang ghen, bao nhiêu năm hắn vẫn cảm thấy mình chưa hề quên được, vẫn nắm rõ phản ứng kẻ đối diện, hắn chọn cách lấy nhu thắng cương

“anh thả ra đi, tí Như ngọc về rồi ta nói chuyện”

Nghe giọng nhỏ nhẹ của Minh An, Hoàng Nhân thả lỏng bàn tay,

Minh AN thấy vòng tay bớt kìm cặp, hắn thở phào, nhưng giật nảy khi bàn tay kia lại luồn vào nơi cấm địa,Minh An vội bấu bàn tay , trợn mắt nhìn Hoàng Nhân ,, Hoàng Nhân cũng hất mặt lên, ra hiệu Im lặng,

“em sắp xong rồi ! hai anh xuống ăn cơm nhé ”

Tiếng Như ngọc vang lên làm Minh An nén lại giữ bình tĩnh, Bàn tay Hoàng Nhân đã chui vào nơi cửa ngõ, cả buổi chiều hắn chăm sóc nơi này, dường như nó đã mền đi, nhạy cảm, hắn chà sát ngon tay vào mà tấn công , Minh Ân nhón chân né tránh, không dám làm động tác mạnh, hắn cực kỳ cảnh giác sợ rằng cô gái kia lên này,Nhưng Hoàng Nhân thì khác, hắn đang muốn chiếm hữu, hắn không bận tâm

Rồi 1 khắc hơi khó chịu, vật gì đó đã chui vào trong hắn, bản năng hắn co bóp cơ nơi cửa , thứ nọ đã kẹt giữa cơ hoành, cảm giác mắc vướng đã báo lên có thứ tiếng nhập

“Xong” Hoàng Nhân nói nhỏ vào tai hắn, rồi tiện tay đưa lên chà chà nơi cự đại đã ngóc lên của Minh An.

Bao năm qua không được chăm sóc nơi đó, hắn biết nó nhạy cảm cực kỳ

Rồi buông tay ra hiệu Ok, Hoàng Nhân huýt sáo đi xuống, không quên nheo mắt với cái tên đang đứng như trời trồng kia ,

“Xong rồi ah em ” Hoàng Nhân vờ hỏi , rồi giục Như Ngọc gọi Minh An xuống

Minh An đang ngồi xổm tìm cách nhanh nhất lấy vật kia ra, vô tình ngón tay đi qua ngách cửa hậu, hắn chưa từng tự dùng tay cho bản thân, cảm giác mở rộng nắm giữ lại mập mờ làm hắn nóng bừng ngừng, hắn thấy tai như buốt lên, đầu óc choang choáng, Tiếng bước chân lên cầu thang gỗ làm hắn đứt phắt dậy, vờ lục loại cái tủ gỗ

“anh làm gì đấy , xuống ăn nào “ NHư ngọc đang tỏ ra là người vợ hiền

“Anh lấy tí đồ xuống ngay ”Minh An nói mà hai tai cảm giác âm thanh không phải của mình

“nào xuống ăn xem tài nghệ của e” rồi lôi tay Minh Ân xuống bàn ăn

Nhìn cổ áo Minh An có chút mồ hôi , Hoàng Nhân gắp miếng thịt bỏ vào miệng đắc ý

“anh nóng ahh ” NHư ngọc nói rồi với tay bật máy lạnh chỉnh nhiệt độ

“eh! Em nên để bình thường, đồ ăn tuyệt như vậy hơi lạnh vào mất ngon” Hoàng Nhân ngăn lại

Nghe lời khen cô thấy cảm thấy sung sướng, người đối diện đang khen, một gã đẹp trai đang khen làm cô ấy ngất ngay, bẽn lẽn áp vào người Minh An, kẻ đang cầm bát cơm mà nuốt không trôi

Hoàng Nhân liên tục khen tài nấu ăn của Như ngọc, làm cô vui mừng hết cỡ, liên tục huyên thuyền về bí quyết, cách cô nấu ra sao…

Chỉ có Minh An là cứng nhất theo câu nói mà khen gượng gạo , Như ngọc như mở cờ trong bụng, liên tục hướng thân vào người Minh An,

Minh An gắp lấy đồ ăn cho Như ngọc, cũng tỏ ra yêu thương chiều chuộng

Đoạn thấy Hoàng Nhân thò tay vào túi quần, kỳ thật hắn tỏ ra quan tâm người yêu, nhưng mắt không rời hành đông của Hoàng NHân

Dù chưa khởi động nhưng tâm trí hắn đang quan sát cái vật bên trong kia

“tít” tinh ý lắm mới để ý được âm thanh vừa phát ra, Minh An thấy rùng mình,

Vật bên trong bắt đầu có tín hiệu. nó đang xoay tròn, quỹ đạo cứ xoay tròn không nhức, Minh AN thấy vã mồ hôi , Như ngọc đưa tay lên trán hắn, thấy mồ hôi rịn ra

“Anh cảm ah” cô lo lắng

“Không sao… chắc nãy ra gió ..” hắn nói nhỏ giọng

“ráng ăn tí e bắt gió cho” cô gái đang yêu tỏ ra hết sức quan tâm, cô cũng đang muốn công khai, hay khác hơn là khoe với đối phương cô đã có người yêu thì phải

3 phút trôi ra như thấy phải cả năm, Minh An đang kìm chế hết mức, hắn cảm thấy quỹ đạo vật kia không thay đổi, hắn nén lấy bó cơ để ôm lấy, từ từ bình tĩnh như không, hắn nhu mì tựa người vào Như Ngọc

Được 1 khắc hắn giật nảy, quỹ đạo thay đổi, có chiều hướng đi sâu vào trong, vừa xoay vừa đi tới, hắn nén lại như sắp bùng nổ, vật kia đi tới điểm G rồi, cự đại của hắn cũng ngóc lên, bị ép bởi quần trong mà nằm vật qua 1 bên, vật kia đã tới cửa ngõ, một vùng cảm giác đã được huy động, những đầu mút cảm giác đang bị kích thích, bàng quang căng lên, hai hòn ngọc xăng lại bơm vào 1 lượng đáng kể tinh dịch , lỗ phóng tinh nơi cư đại đã nở căng, hắn quá chú ý đến vật nó mà vô tình kêu gọi cả cơ thể phản ứng. Cự đại giật lên mấy cái theo mỗi cái nén cơ của hắn

Hắn khom người gắp đồ ăn, miếng cá bị rớt đi mấy cái mới gắp được,

Như ngọc thấy hắn rùng mình, nghĩ là hắn cảm lạnh, vội giành gắp đồ ăn bỏ vào chén hắn, nhe răng cười dễ thương , Minh An cũng cười gượng đáp ứng

Vật nó bất chợt dừng lại, không động đậy nữa, nó kẹt ngay nơi cửa, nếu nãy nó đi vào trong, chắc hắn không chịu nổi..nghĩ tới hắn lại rịn ra mồ hôi

“chắc nó hết pin ” Minh An mừng rõ, thì ra nó hết pin, hắn mừng thầm ,tay chân có phần nhanh nhẹn hơn .hắn gắp đồ ăn cho Như ngọc, xem như không có gì xảy ra

Như ngọc rời bàn đi lấy nước, Minh An hằn học nhìn tên kia, chỉ muốn 1 đập đặp hắn, Hoàng Nhân gắp 1 miếng thịt, Minh An không vừa lấy đũa ngăn lại, gắp bỏ vào chén Như Ngọc

Hoàng Nhân nhìn hắn 1 chút, rồi lém lĩnh liếm mép 1 cái,

“Anh uống đi ” Như ngọc đưa ly nước tới, khô khát vì sóng dục nãy giờ, hắn thấy khô người, đón lấy ly nước tính làm 1 hớp to

“thịch” nhịp tim hắn nhảy lên, Vật nọ lại hoạt động, cường độ như mạnh hơn lúc nãy, hắn ngụp 1 húp nước, xém tí đã phun ra, hắn vội bắt chéo chân, nuốt xuống khó khăn, thứ kia đang xoay mạnh bạo

“không phải hết pin sao ” hắn đau khổ kìm nén, có thể thấy hàng gân nơi cổ nổi lên, môi bặm lại thật chặt,

Có lẽ quá sức, hắn ợ lên 1 cái, vật nọ đã chiu vào trong , nằm gọn trong vòng niệu đạo, bên trên là điểm G, bên dưới là tuyến dịch ruột, cả 2 đã sẵn sàng phát tiết

Một khắc sau hắn thấy cửa hậu ẩm ướt, thứ dịch kia tiết ra theo bản năng sinh lý đã trải vào ống cửa hậu, báo về cảm giác ẩm ướt , Minh An canh lúc Như ngọc ngoảnh đi, vờ đứng dậy đi WC

Hoàng Nhân thấy vậy cũng bước theo

“ơ ! anh không ăn nữa hả ” Như ngọc nhoái theo hỏi dồn

“anh no rồi… a đi vệ sinh tí ” Minh An nói nhẹ

Như ngọc thấy 2 người bước ra cũng không làm lạ, cô bắt đầu thu dọn bàn ăn .

Hoàng Nhân lại trước bồn lavibo, vờ hứng tay rửa miệng, Minh An cũng vội vàng đi vào WC, nhưng nhanh hơn 1 khắc , Hoàng Nhân đã chui vào trong trước

“Anh..”

“Suỵt, em nhỏ miệng….”

Hoàng nhân ra hiệu cho hắn im lặng, Minh An tức điên, tên kia hoàn toàn không nhận thức được đúng sai,

Hoàng Nhân nhìn thấy bàn tay che che của Minh An, kéo hắn vào toliet. Đoạn áp sát sau lưng , bàn tay từ từ tìm tới nơi đang nảy nở của Minh AN…

“nó cứng dữ này em..” hắn nói thều thào bên tai

Minh An vừa sợ vừa tức , nhưng không dám làm gì hơn , hắn gống tay ôm khư khư chỗ yếu hại

Hoàng Nhân nghịch ngợm thò tay vào chọc phá 1 hồi, cũng lôi thứ cự đại nọ ra , kìm nén đã lâu, vừa được giải thoát ra, Minh AN giật giật mấy cái, nơi cự đại đang cứng ngắt kia , liền ào ra mấy dòng trắng ngần như những sợi tơ, nhễu giọt xuống nền .cảm giác sung sướng, tê rần làm hắn rít lên , vừa kiềm nén vừa buông thả, thứ cảm giác vụng trộm luôn làm hắn thấy phấn khích, nhưng lần này hắn không thể buông nó ra được.

Bàn tay Hoàng Nhân chà xát thứ dịch kia, vuốt lấy vuốt để cự đại của hắn, tạo thành 1 lớp nhầy nhựa nơi đó , Minh AN lấy hết sức đẩy mạnh Hoàng Nhân lui ra cửa,

“á..” Hoàng Nhân mất đà cộng với sàn trơn nước, hắn ngửa ra bám vào được góc cửa .

“Xong ra ăn trái cây anh nè” Như ngọc bê mân cơm xuống tới ngách cửa gọi vọng. một tiểu thư như cô có thể làm mấy việc này, đoán chừng cô rất có tình cảm với Minh An

Hoàng Nhân lui ra lavibo, làm bộ rửa mặt vệ sinh, Minh AN vội kéo cửa như kiểu đang đi vệ sinh

Vật nọ phát tác rất mạnh, Minh An biết là tên kia đang tác động nó . cự đại của hắn cương cứng mãnh liệt, hắn ngồi xuống cố rặng thứ nọ, nhưng kết cấu đi tới của thứ nọ , giúp nó lăn qua bó cơ bên trong, an toàn trú khó vào 1 ngách ngay dưới tuyến dịch ruột, hắn vội gồng người lại, một thứ chất dịch tự nhiên đã chảy xuống tới cửa hậu, cứ mỗi cú gống hắn lại thấy nhớp nháp trơn rượt,

Cự đại nóng hổi, căng cứng, hướng ngược thẳng đứng ,chỉ thiên lên trần nhà, nơi lỗ nhỏ rỉ ra mấy dòng trắng ngần , quả thật thứ nước này Minh An có thể chảy ra rất nhiều .

Hắn không còn cách nào khác, cứ gồng mãi vật nọ vẫn không chịu ra, hắn hết cách trực tiếp dùng tay thò vào trong lấy ra ra, nhẹ nhàng một ngón tay đã vào sâu tìm vật cứng đầu kia,

Chạm được vào vật đang xoay tròn, hắn khều khều, nhưng nó đang quá trơn láng liên tục rượt khỏi, bức bối hắn dùng cả 2 ngón tay mà tìm vào

Nén cơn khó chịu, hắn cho hai ngón tay kịch liệt đi sâu vào, hắn bây giờ mới cảm nhận rõ rệt bên trong, rất mền, nhiều lớp bao quanh, ngón tay đôi khi lướt qua vùng niệu đạo, làm hắn giật nảy, cảm giác như tự sướng một mình, một tay chống tường, 1 tay đang tự khám phá bản thân, hắn thấy kích thích cực đại, hoả dục bốc lên đầu hắn thấy bức xức, há miệng thở ra mấy hơi như bốc khói, hai mắt nóng đỏ,

2 ngón tay tìm cách lấy thứ nọ ra kia, kèm theo phải ứng co bóp tự nhiên của bản thân, làm hắn toát mồ hôi, cự đại cương cứng như đá, phần đầu khất căng ngất, hàng ngọc nơi mép đầu cũng đỏ lên, cứ và chạm vào tay mỗi khi qua lại, phả ra thứ cảm giác hưng phấn, cứ như lên tới đỉnh lại trượt xuống,làm hắn lịm người,

Đôi lúc 2 ngón tay kéo ra vật nọ được, nhưng tới ngách của hậu nó lại lanh lợi chui toạc ngược vào lại

“cần Anh giúp không” Tiếng gõ cửa kèm theo thanh Âm của Hoàng Nhân, làm Minh An căng thẳng, hắn đang nhắm mắt dùng tâm thức trụ nơi đầu ngón tay mà tìm kiếm, nhưng âm thanh kia vang lên thứ hiện ra trong đầu hắn lại là cự đại của tên kia

Cảm giác lần đầu hắn thấy vật đó , hắn rất choáng ngợp, đủ loại từ ngữ xuất hiên lúc đó trong đầu hắn, hai từ “khổng lồ” hiện lên , tâm thức hắn đang cảm thán

Vật kia bị tác động nằm ngang, nó xoay tròn theo quỹ đạo sẵn , cọ quẹt , khoan phá, quẹt ngang dọc, 2 ngón tay án ngữ làm cản cơ hoành ôm chặt lấy 2 ngón tay, tuyến tiền liệt co bóp dữ dội, như cửa thành bị bắn phá

Hắn thấy máu huyết tăng cao, mãnh liệt thò tay nhấn vào sâu để kìm giữ vật kia, dịch ruôt tuôn ra nóng hổi, hoả dục đã bốc lên lửa ngọn, hắn đang như bị nấu chính, hắn rung lên mấy cái, cự đại cũng giật như điện chạy qua, tuyến dịch ruột ào ra 1 trận ấm nóng, hắn có thể cảm nhận được , hơi nóng nấu sôi tuyến tiền liệt, lan toả, vỡ oà, mép cửa đại ngứa ngáy theo từng cú rướng của tay mà trả về đại não , mông hắn tự nhấp nhô như lúc đang xâm chiếm bởi cự đại Hoàng Nhhân

Hắn cảm giác không thể giữ nổi nữa , cố mạnh bạo mà đi sâu vào , cự đại báo đến 1 cơn ngứa ngáy chạy từ gốc lên ngọn, đọng nên cái đầu khấc đang căng cứng, đỏ hỏn đến từng tế bào

Bàn tay kia vội nắm lấy cự đại bóp giữ mong ngăn cảm giác kia, nhưng không kịp rồi, sâu nơi bên trong, điểm kích thích của hắn, sau cú bóp ngăn cảm giác kia, luồng sung điện quay ngược loang ra nơi cửa hậu, 2 mông hắn căng lên, ngứa ngáy nơi cửa hậu mạnh bạo, rồi chạy vào bên trong tấn công , nơi vật kia và ngón tay đang vờn nhau , như một ổ điện, càng lúc càng không thể giữ nược, cảm giác đang như một con chuột bị nhốt, liên tục tung mình vào cách ngách tìm cách thoát ra ,bản năng làm hắn đưa 2 ngón tay ra vào nhanh hơn , hình ảnh trong đầu hắn là lúc cự đại Hoàng Nhân công phá hắn, khác là hắn đang quan sát tường tận, như một khối gỗ khổng lồ đang thúc mạnh công phá vào cổng thành ,bừng lên hắn cảm giác thèm, phải hắn thèm nó cực điểm lúc này, khối gỗ khổng lồ trơn lán, đang húc mạnh tiếng chan chát , hắn thấy trong đầu vang lên âm thanh va chạm xác thịt đó , hắn mụ mị, buông hẳn cả người đi, cảm giác hưng phấn kia oanh tạc lên tận ở bụng, lan ra 2 chân làm hắn rung rẫy, không ngồi vững, không còn đường chạy nó phát hiện tuyến tuyền liệt đang hé mở, nó mãnh liệt chui vào ,nhanh chân hai hòn ngọc của hắn, nhào đến hố tính ,xáo rộn rồi đẩy ra lên một dòng tinh nóng rực, hắn cảm nhận được cảm giác nóng hổi đang chảy lên như núi lửa sắp phun trào.

“a,..a..” hắn đưa tay lên che miệng, mắt nhoà đi, làn sóng kích thích hưng phấn , đã toả ra như bùng nổ, cự đại giật mạnh mấy cái, 1 dòng sữa đục bắn ra không ngừng nghỉ,bức tường đối diện đã hằn lên mấy vệt tinh dày đặc, có thể thấy làn khói mỏng bốc ra, cảm giác kích thích hối thúc làm 2 ngón tay kia,như thay thế cự đại nọ ra vào tăng mạnh cảm giác, bất giác hắn thấy thiếu, 2 ngón tay kia thật sự không thể thay thế. Hắn có thể che giấu nhưng bản thân hắn biết cái gì mới là đủ, thiếu, nó không đủ, hắn nhắm mắt để tìm thứ kia, phải nó mới đúng

Phải mất mấy giây dòng tinh kia mới ngừng, ngày nay hắn đã thoát tinh 3 lần, nhưng hắn vãn cảm thấy có thể tiếp tục..

Cơ hoành thoả mãn đóng lại, vật kia vẫn không ngừng quay, bên trong tê dại, hắn không còn cảm giác hưng phấn nữa, chống tay giữ bình tĩnh, vật nọ tự dưng lúc nhanh lúc chậm rồi tắt ngấm. đúng là giờ nó hết pin thật

Hắn thoát tinh quá nhiều, thấy chân đứng lên có phần nặng nhọc, dọn dẹp sạch sẽ, hắn đi ra ngoài, không quên lấy cả nước hoa xịt khắp toliet, hắn sợ mùi kia làm Như ngọc chú ý,

Bước ra đã thấy Hoàng Nhân đang gọt trái cây, nghe mùi thơm sộc lên Hoàng Nhân đoán ra việc gì đó,

Cơm tối xong, nói chuyện mấy câu, thấy Minh An bận việc, Như Ngọc cũng không nán lại , cô tiu ngỉu ra về, Minh An theo chân tiễn ra cửa, gần 20 phút sau mới quay trở lại

Hoàng Nhân thấy nóng ruột, cái bấm trong tay hắn liên tục kích hoạt, thật sự là hết pin ,hay tên kia quẳng đi rồi, hắn tò mò vào toliet tìm kiếm,trong đầu nghĩ tới chắc phải mua loại khác tốt hơn….

Minh An mở cửa bước vào, Hoàng Nhân đang nằm chán chường xem tivi, từng kênh chuyển đi chuyển lại liên tục

Minh An cả giận, tính đạp hắn 1 cái, Hoàng Nhân lẹ làng né tránh ôm vật hắn xuống sàn, Minh An cứ thế nằm yên mệt mỏi

“lấy nó ra đi…” Minh An nói nhỏ, thều thảo, kiểu bất lực

“hết pin rồi …” Hoàng Nhân tiếc nuối

“vậy làm sao…” Minh An giật mình… hắn nghĩ nó cứ kẹt ở đó thì làm sao

“còn pin thì có thể đảo ngược chu kỳ..nó sẽ đi ra”

“Anh…”Minh An tức giận toan túm áo hắn

“để anh lấy ra….”

“không…”,

“khong nó kẹt mãi trong đó…. ” Hù dạo một phát khiến Minh An hơi hoảng

“….lấy cách nào…..” Minh An đành xuống nước

Kéo tai Minh An vào phòng .Hoàng Nhân cười thầm sung sướng

“em cởi ra đi ….”

“cởi gì….”

“không lẽ cởi aó…”

Minh An lột cả đồ cả, Hắn biết tên Kia muốn gì, nhưng thật sự cái gì đó chưa đủ, hắn muốn thêm mà không daám thừa nhận, phần nữa sợ cái thứ kia kẹt lại

“lên giường nằm đi….”

Minh An ngoan ngoãn lên nằm gọn trên giường.

“không phải ….nằm ngửa ra nào….như cái thế truyền thống ấy”…

Minh An có tí ngượng ngập, nằm ra cái thế phơi bày, hai tay kẹp lấy 2 đùi, để lộ ra phần cửa hậu đỏ hỏn, lúc nãy hắn tự khai phá, còn hơi đỏ đỏ, cự đại chưa tỉnh giấc, có lẽ ngày nay hoạt động hơi nhiều , hắn nhắm mắt chờ đợi, một pha tự giác làm Hoàng NHân sởn gai ốc, hắn muốn nhanh tay mà thực hiện ngay, hắn lao đến ôm cả bờ mông căng tròn kia,

Bàn tay sờ tới cửa hậu nhẹ nhàng bóc ra, một khắc sau thứ nước dẻo dẻo nào đó chảy ra, cự đại Minh An giật lên, còn chưa cứng hắn, như loang ra một vết dẻo nhẹo

“lúc nãy e thoat ra ah…”

“”um…” Minh An ầm ờ 1 lúc thừa nhận

“Sao không gọi anh…”

“điên ah…” rồi quay đi

Hoàng NHân giờ đã thoát y, trên người hắn không còn một mảnh vãi che thân, cự đại nhìn thấy Minh An đang phơi ra tư thế không thể kích thích hơn, làm hắn hít hà không ít

“ummm” Minh An bất chợt rên lên

“e cứ thả lỏng…” Minh An thấy nôn nóng, hối thúc

Hoàng Nhân dùng tay đẩy ra chân hắn lên, cong cả người lên , nâng phần mống phơi bày tầm mặt Hoàng Nhân, cửa đại đang co bóp nhuệ nhạo , Hoàng Nhân rà lưỡi , liếm 1 cái,

Minh An rùng mình ,gồng lên nhẹ nhẹ

“Lấy nó ra đi, anh làm gì thế….” Hắn mong chờ nhưng bản tính ương bướng vẫn không dám thừa nhận , đám lại là một cảm giác ấm nóng bên dưới, một tràn cảm giác gặm nhắm từ phía sau , Hoàng Nhân rà lưỡi liên tục, hắn gấp lưỡi tạo thành một vật cứng, đi sâu vào ngách kia, ngạc nhiên ngách nhỏ dễ dàng mở ra, hắn đoán được tên kia đã tự mở ra trước, cái lưỡi hắn vượt qua ngách cửa, cà vào được mép trong, đụng vào tầng nếp gấp, bản năng làm miệng hắn hút mấy cái, chất dịch bị khô đi, cửa hậu Minh An nén lại. ấm nóng , hắn rên lên mấy tiếng

Hoàng Nhân biết tên kia tự lấy tay khuấy đảo để lấy bên trong, nên mới nở ra như thế ,hắn nghịch chán , rồi quay ra liếm láp cặp mông căng lán, cự đại của hắn nôn nóng đến trào dịch thuỷ,

Người ta nói nếu gặp người iu, tự khắc bản năng sẽ trỗi dậy , 2 người này thật sự là không mệt mỏi, có lẽ mệt là tác giả ngồi kể lại mà chịu không thấu….

Hoàng Nhân trường lên tìm lấy khuôn mặt đang say mê kia, cự đại của hắn nhuệ nhão quét qua khuôn mặt thanh tú, Minh An cảm giác được và chạm , cái mùi nơi ấy thoát ra làm hắn động dục ,chủ động há miệng tìm tới, rồi nhanh chóng ngậm lấy, chút mằn mặn nơi đầu lưỡi làm hắn cảm giác rõ ràng từng sợi gân kia đang luồn vào miệng hắn, đầu lưỡi đang quấn lấy , trườn qua từng nếp gấp, lấn vào đầu khất, tìm nơi hạt ngọc mà nâng nui, đám lông đang áp sát mặt mũi hắn, như vuốt vé ,hắn muốn ngập lấy thật sâu nhất có thể .Hoàng NHân hưng phấn đến cực điểm, không ngờ Minh An lại chủ động vậy

Bàn tay Hoàng Nhân tìm xuống cửa hậu nọ mà móc khuấy, 2 ngón tay không chút vật cản đi vào, rồi nhàm nhàm cắn nhẹ vào cự đại tên kia, đã cương cứng trở lại, một cảm giác hút sâu làm Hoàng Nhận giật nảy, Minh An đang thưởng thức, cự đại hắn được mời chào, đi vào sâu nơi khoan miệng, Hoàng Nhân liệm người đi, Minh An lại cảm giác một dòng nong nóng mặn mặn xuất hiện bên trong, hắn không ngần ngại nuốt đi, Hoàng NHân rút cự đại ướt đẫm nước miếng , chà vào bên má , Minh An tìm đến hòn ngọc dày lông kia mà ngậm lắm, hắn rê lưỡi vào từng ngóc ngách trước giờ hắn ngại ngùng không dám, mùi đàn ông kích thích sộc lên mũi, hẳn rướng cố ngoạm lấy cự đại hoàng Nhân lần nữa, mà thưởng thức như trẻ em được ăn kem lần đầu

Như mở cửa chào đón, Hoàng Nhân chưa bao giờ rạo rực như giờ, xoay người ôm lấy Minh An, rê lưỡi đi khắp cơ thể, ngậm lấy cự đại mà tái diễn như lúc Minh An làm cho hắn, Minh An lại đê mê, hắn đã tìm tháy cái hắn muôn, mắt nhắm nghiền, hắn mò tìm cự đại hoàng Nhân, rồi ngụp lặn mà thưởng thức, chưa bao giờ hắn thấy thích thú như vậy, Hoàng Nhân nằm ngửa ra, nắm lấy tóc Minh An mà nhấn xuống, hắn sợ Minh An nghẹn, , nhưng bất ngờ Minh An chủ động nhấn thật sâu, giữ một lúc, nước bọt ứa lên, loang lỗ nơi cự đại to khủng của Hoàng Nhân, vì cố nhét sâu, cổ họng đáp tới sự căng tức, hai mắt hắn ứa nước măt, nhưng có vẻ hắn thích thế, Hoàng NHân rên thành tiếng, căn phòng kín tràn ngập âm thanh giao hoan

“em dùng tay phải không ?”

“ư…co…”

“mấy ngón…”

“ư..ư…2 .”

“lúc đó e muốn gì…”

Hoàng NHân hỏi dồn, Minh An mụ mị đi rồi, không tính táo mà suy nghĩ, chỉ ư ư lên mấy cái,

Cự đại được Minh An chăm sóc đã cứng đến tức gân, Hoàng Nhân thúc Minh An dậy , rồi bày ra thế thú nhúng, Minh An vài giây đã hiểu , tự động cầm lấy cự đại kia mà ngồi lên,

Cự đại được mời chào mà từ từ nhìn quanh, nhận ra lớp ngấn cửa hậu quen thuộc, nó nhanh chóng len lỏi vào nhanh nhất , Minh An cảm nhận rõ mồn một cửa hậu đang trượt xuống cự đại hắn mới thưởng thức, đang từ từ trược qua lớp gân rồi chạm vào phần gốc lông lá, cảm giác châm chít hoà quyện thứ tê dại nơi cửa hậu, Mình An tê dại không còn là Minh an nghiêm túc hôm nào nữa..

Đầu Khất đã đụng sâu vào bề mặt tiếp giáp với bàng quang, mới chút dịu đi giờ đang sôi trở lại , nhận ra bạn quen, nó lách đầu chà vào vật đang hết pin nằm yên ắng, Hoàng Nhân thúc hông từng cái nhẹ nhàng, nhìn qua như cự vật đang đùa giỡn với thứ kia, hết tung lên rồi chèn ép , 2 thứ chèn 1 chỗ chật chội nhưng có vẻ rất vui

Minh An thấy được sự chật ních, căng lên nhưng ấm áp, sung sướng, tê dại, , nước mắt ,nước mũi chảy ra, bên trong hắn đang như một trận xung kích,

Tê dại, khoang khoái, thoải mái, cửa đại được no đủ , có cái nó cần, nó có bóp , giữ chặt liên hồi không dứt, bờ mông căng chắc nâng lên hạ xuống va chạm vào chat chát, cự đại của Minh An theo từng cú dập cứ dập lên xuống liên hồi , như con cánh tay mèo thần tài liên tục vẩy khách

“e thích không ”

“có…” Minh An không kìm được thoát ra, hắn rũ bỏ tát cả, đây là thứ hắn thèm khát bao lâu nay

Đổi lấy tư thế, Hoàng Nhân đứng xuống dưới, để Minh An nằm thế truyền thống, hắn không giữ kẻ nữa, câu noi có kia làm hắn bừng bừng , như thả hổ về rừng, bao nhiêu kìm nén hắn muốn tuôn ra hết,

Hắn nhấp hông , dập liên tục, từng cú rất mạng bạo, cự đại đang đùa giỡn với vật kia, lại trượt ra rồi dập mạnh tới, tiếng “bạch bạch…” liên hồi không dứt, Minh An như bị quay chín, cảm giác bao lâu hắn kìm nén, mong muốn, thèm khát , hắn đang tận hưởng, trong mong muốn chỉ muốn kéo dài mãi …

“ư…ư…”

“em muốn mạnh nữa không….”

“có…c..ó..”

Hoàng Nhận dập như 1 cái máy, Minh An nẩy người như xe đi qua gờ giảm tốc, hắn chủ động nắm lây 2 chân mở rộng nhất cho cự đại kia đi vào tông phá

Hoàng Nhân thở hắc, hắn dừng nghỉ một chút . Minh AN thấy hụt hản, tự nâng mông nẩy hảy làm Hoàng Nhân không thể không tiếp tục,mỗi hành đọng của Minh An như liều thuốc bổ sung cho Hoàng Nhân, hắn cảm giác mình có thể làm mãi như thế

Mô hồi túa ra như tắm. tinh dịch gấp gáp sản sinh,cự đại Minh An đã bắn nhiều lần nhưng vẫn đang chuẩn bị nhã đạn, cảm giác giãn ra, căng tức xuất hiện, cự đại hối thúc bơm lấy lượng tinh mưới .

Cả vùng mông bị tê dại, mất đi điểu khiển, mỗi cái giập là sự tên rần , máu huyết nong sôi, cự đại của hắn không chịu nổi, tuyến tiền liệt quá nóng, hắn đưa tay nắm lấy hai bắp tay Hoàng Nhân , muốn ngồi dậy, Hoàng Nhân liên áp mặt hôn lấy hắn, rồi bế lên hẳn, đôi môi 2 bên nống cháy chạm vào nhau . mọi ưu sầu không còn là gì nữa.

Hoàng Nhân bế đứng Minh Ân, hai cánh tay lực lưỡng đang tách 2 chân hắn ra, cự đại như con nêm lèn chặt cả cả hải, Hoàng Nhân áp lưng hắn vào tường, liên tục nhồi thúc,

Hai học ngọc bị kẹt cứng , cự đại Hoàng Nhân chèn cứng vào niệu đạo của Minh An,cảm giác sung sướng đê mê không có gì tả, Minh AN nức nở rên rĩ liên tục , Hoàng Nhẩn cảm thấy ấm nóng nơi bụng, Cú thúc quá mạnh đã làm Minh An tiểu mất tự chủ, cự đại cương cứ theo từng cú hít , tuông ra dòng nước tiểu ấm nóng.

Minh An ngày càng không thể từ chối khoái cảm đến từ Hoàng Nhân, các dụng cụ mới lạ được Hoàng Nhân mang đến làm cho Minh An không ngày nào không ẩm ướt

Hai tháng ròng, hắn sút đi gần 3 kg, bắp chân hằn lên đường gân xanh, bắp tay cũng nổi mấy đường dây điện, vóc dáng càng thon gọn hơn , làm Hoàng Nhân nổi máu điên cuồng, liên tục tìm cách quấy rối đối phương, có lẽ mấy năm kìm nén, Minh An đáp ứng một cách ngoan ngoãn

Trừ những lúc tiếp khách hàng, ngoài ra văn phòng của 2 vị trưởng phòng luôn đóng kính, nhân viên bấm chuông mới được phép vào, hoặc gởi tài liệu bên ngoài , dần già có lời đồn này nọ về mối quan hệ của họ, nếu như không có Như ngọc thi thoảng ghé thăm, có lẽ tin đồn còn nghiêm trọng hơn

Vài câu chuyện phong phanh về vẻ mặt hốt hoảng, quần áo có phần xô lệch cũng đồn thổi trong nhóm hủ nữ, đôi lúc sự thân thiết quá mức của 2 vị trưởng phòng cũng thêu dệt nhiều câu chuyện phong tình đam mỹ,

Hoàng Nhân luôn khai thác triệt để dục tính của Minh An, làm hắn ngày càng mất đi cảm giác với Như Ngọc, cặp đôi xảy ra cãi vã cũng thường xuyên hơn, sự hời hợt, thời gian gặp cũng ngắn dần làm cho Như Ngọc đâm ra nghi ngờ , rồi đột ngột vài hôm Minh An lại quan tâm cô, chở đi chơi, ăn uống…vài hôm sau lại báo bận và ít thời gian cho cô hơn , Như ngọc nghi ngờ bất thường ,cô mời cả thám tử , nhờ bạn bè theo dõi, nhiên nghi ngời Minh An quen với cô gái khác, nhưng Các thông tin thu thập được cho thấy Minh An ngoài đi làm trên cty tới 6h, có khi tăng ca đến 9h tối mới về, chủ nhật cũng có lúc lên văn phòng ,luôn thấy đi cùng vị trưởng phòng công ty kia, mà cô có gặp đôi ba lần

Cô lại thấy nghĩ oan cho người yêu, có lẽ mình nghĩ oan, nhìn Minh An gầy đi, cô có phần hối lỗi, hằng ngày tự tay mang thức ăn lên , nhưng có lúc báo lại đang bận , mong muốn ăn cùng làm cô tiêu nghiểu đi về

“Mai chủ nhật rồi, a với em đi xem phim đi , lâu rồi chúng ta chưa đi xem phim” Như ngọc nũng nịu gọi điện cho Minh An

“..ạh…để anh xem lịch công việc sao……anh sắp xếp nha.ah..” Minh An xoa giọng giỗ dành,

“Anh mệt ah !…sao nghe giọng nói lạc vậy….”

“Anh không sao…ah….chắc nãy uống nước lạnh nhiều….”

“hay em mang đồ ăn lên cho anh nhé…..”

“không…ah….không sao…tí anh về mà…….giờ đang khu ráp khung nên hơi bụi tí” ..

Như ngọc nghe trong điện thoại có mấy tiếng lách chác, tiếng Minh An thở dốc,chắc hẳn đang bận bịu ở kho, cô từng chứng kiến quá, nói thêm vài câu hờn giỗi rồi tắt máy, Minh An buông điện thoại…cuối đầu thở dốc khó xử….

Hắn đang nhúng đẩy trên người Hoàng Nhân, 2 cá thể đang quấn lấy nhau , Hôm Nay thứ 7,đồng hồ đã điểm 4h, bên ngoài phòng kính cách âm, nhân viên đang lục đục chuẩn bị ra về…bên trong 2 người vẫn bận bịu ,

Cú điện thoại của Như Ngọc làm Minh An có chút tỉnh táo, nhưng Hoàng Nhân lại càng hưng phấn, tiếng da thịt vang lên lách chách…cái ghế xoay cũng lọc cọc phát ra mấy tiếng thúc đẩy,

Cự đại Minh An chảy mấy dòng nhựa dài, dẻo nhẹo rớt xuống đát tạo thành một vũng ướt, có mấy điểm đục đực ….nghiện….hắn thật sự nghiện rồi….cảm giác trống trải được lấp đầy, cảm giác bản thân chống lại cơn chèn , lách của vật kia trở nên như cơm bữa….hôm qua……rồi hôm nay…dường như vật kia luôn là mới mà

Hoàng Nhân đẩy quá nhanh, nếp gấp nơi của hậu do khô đi bôi trơn mà không kịp ôm theo, nó bị cuốn vô trong , vô tại làm chật chội hơn, có chút thốn nho nhỏ, Minh An vẫn nguyên bộ áo sơ văn phòng, đôi chân vẫn còn đôi tất…khác là quần con lẫn quần dài đã nằm ở góc, hắn nhón chân cố thoát khỏi tình trạng chật chội thốn nhẹ, đưa tay xuống dự lại cự đại khổng lồ kia, nhằm hảm 1 chút sự khó chịu

Hoàng NHân không hiểu ý tưởng rằng hắn cần hơn thế, bàn tay đang nắm giữ đôi mông , đã kịp ngăn đôi tay kia, hắn chà sát ngón tay vào nơp mép hậu nhớp nháp, rồi luồn 1 ngón tay , chen chút cùng cự đại kia,Minh AN bị nhét một cái bất ngờ, nhón người lên, Bàn tay còn lại cua Hoàng NHân, bấu mạnh vào cái hông kia, đè người Minh An về lại

Bàn tay thô mạnh kéo cái hông trắng nõn muốn để lại dấu, bị xót bởi cú bấu chặt, Minh An bị nhúng mạnh một cái, Cự Đại khổng lồ kia như rồi lên tới thành ruột, thọt mạnh vào điểm G , cảm giác sướng ấm ỉ bị giật thót như chích điểm

Minh An ah lên liên hồi , tai ù đi, càm giác máu huyết xông lên não, hắn cảm giác như tai bốc khói, đầu óc tối mù đi, điểm G bị kích phát mạnh quá mức hắn kìm không nổi, buôn một hơi dài, rồi cả người co rúng lại.

Hoàng NHân biết biểu cảm này, hắn đưa tay lên xoa lấy nắm vú, chà sát mọi bề mặt da thịt mà , cặp ngực của Minh An bị bấu đỏ hằn năm dấu tay, miệng không ngừng rên rĩ, Minh An tê dại , nước bọt hai bên miệng túa ra, hắn như người bị cảm sụt sịt liên hồi, 2 mắt của ướt đi, cảm giác lên đỉnh lúc này hắn trải qua nhiều nhưng nó diễn ra quá nhanh , hắn muốn nó kéo dài hơn nữa, sự giằng co lại hắn nén chặt nhưng cao rào làm mọi thứ trong hắn đang rỉ rã trào ra, lỗ chân lông dựng đứng, đường sóng điện chạy lên hai bắp giò, kéo hỏng chân hắn , quả mông làm Hoàng Nhân mê mệt, đang nhấp theo liên tục

Cự đại khổng lồ bên dưới đang thúc dục điểm G không ngừng nghỉ, Minh An nghiến răng thở gáp gáp, cự đại của hắn hằn lên gân đỏ, ống phóng tinh căng đến khó chịu, đưa tay vội nắm lấy mà thúc dục

Hoàng Nhân chặn lấy tay hắn, nắm chặt hai hông mà đẩy liên hồi như cái máy , hai tay bấu quá mạnh, Minh An thấy đau oằn lên giữ lấy tay hắn, bất chợt Cự đại của Minh An không chịu nổi , Phun mấy luồng tinh dày đặc,

Một đường tinh dày được vẽ ra trên mặt đất, lấm tấm những mãng tinh dịch bắn ra loạn xạ dưới sàn nhà,

“Anh ra nhé”

“uhmmm…..” Cảm giác sướng tê tái, cửa hậu không khép lại được, làm sóng dục không ngăn ra được, hắn cố thít lại nhưng nó bị kẹt bởi cái thứ bên dưới .

Hoàng Nhân tới hạn, rút nhanh cự đại đưa về phía Minh An,

Minh An ngoan ngoan ngửa mặt ra đón, khuôn mặt trộn lẫn mồ hôi lẫn nướt bọt ướt ác, mái tóc rối bù, cái lưỡi tham lam chờ đón. Hoàng NHân nắm lấy tóc hắn kéo lại, vừa tự sướng vừa đập đập cây gây nhớp nháp còn nóng nổi, hắn đầm đìa mồ hôi, cái áo trắng dính loang lổ đủ thứ dịch tình, cự đại sau môt lúc hoạt động đã căng lên đen bóng,

Hai mắt Minh An mờ đục dục tính, đăng mong chờ bắt lấy cự đại nổi lên hàng gân trước mặt, ah…..anh… Hoàng Nhân thở gấp, cự đại sau mấy cái tuốt đã bắn liên hồi lên mặt lên tóc của Minh An, cả một vệt tinh lớn đã dính đầy lên mặt Minh An, Hoàng Nhân ngửa mặt Hít hà liên hồi, đoạn nhấn lấy cự đại đè sâu và miệng Minh An đang chờ bên dưới….

Cũng không biết từ bao giờ, Minh AN thích mùi vị từ thứ này, thứ mà hắn cảm thấy khó chịu trước kia, giờ lại thấy nó ngọt và thơm mùi đàn ông hắn thích

Lớp tinh đầu bắn ra, phần tinh lại còn cũng theo từng cái ngập sâu của Minh An mà túa ra không ngớt, hắn lại làm ra động tác Hoàng Nhân thức, nhấn sâu thứ kia vào miệng mình, đụng vào khớp hầu co bóp

Hoàng Nhân nhắm mặt tận hưởng, hai chân hắn rung lên muốn quỵ theo từng cú nhấn sâu của Minh An…

Cự đại của Minh An cũng hơi giảm cương cứng, nhưng lớp tinh vẫn rỉ ra như vòi nước hở, Hoàng Nhân đè lấy Minh An, nằm hẳn ra sàn, tìm lấy bờ môi đầy tinh dịch mà hôn hít, hắn chà sát hết mọi điểm trên cơ thể, rồi ngậm lấy cự đại đang dần thu nhỏ lại kia,

Minh An tê rần đến mê dại , từ sau những lần ngại ngùng, giờ đây hắn không còn thấy khác lạ, tận dụng mọi mê sướng mà trải qua không bỏ sót

BÀI VIẾT XEM THÊM:

Truyện SEX vợ dâm cho chồng và bố “dùng chung” | CHƯƠNG 6

Kèo bóng đá hôm nay – Tỷ lệ bóng đá kèo nhà cái trực tuyến

KQBD – Kết quả bóng đá trực tuyến hôm nay